Hiển thị các bài đăng có nhãn em nhớ anh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn em nhớ anh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

Truyện ngắn: ANH, EM THÍCH ANH: CON NHỎ XINH NHẤT C3 (P2)

0

Tiếp theo với phần cuối của truyện ngắn: "Anh, em thích anh!". Cùng blog truyện - BlogTM đi đến với phần bốn: "Con nhỏ xinh nhất C3". Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.
Phần 1: Anh, em thích anh!
Phần 2: Lời chia tay bất ngờ
Phần 3: Em ở đây
Phần 4: Con nhỏ xinh nhất C3 (p1)
Nhưng Ngọc đã chạy ra cửa, qua phòng khách, nó nhìn Nguyên một cái không rõ là căm ghét hay căm thù, rồi chạy ra đường. Đêm hôm đó, mãi một giờ sáng bố mẹ mới xác định đựơc tung tích con mình ở nhà một đứa bạn thân, đành để nó nghỉ lại đấy tới sáng mới về, hai mắt sưng húp và đỏ mọng.
***
Huy lò dò ra nhà sách, Ngọc vừa rủ nó tới đây kiếm mấy quyển hay hay.
-Đến rồi kìa!- Dung hí hửng nói khẽ, đẩy Ngọc ra.
Chừng như còn ngượng ngập, Ngọc quay lại nhìn Dung. Con bạn giơ tay lên đếm ngược "3,2,1, ukie!" rồi nháy mắt một cái rất gian manh. Hôm nay, Ngọc mặc váy hoa trắng điệu điệu, mái tóc thả chấm vai, đeo đôi bông tai dâu tây đỏ mọng. Tất cả là để khoe hết bản lĩnh của "con nhỏ xinh nhất C3". Nhưng vừa nhìn thấy Huy, tóc nó đã muốn dựng ngược lên như cũ, bao nhiêu kịch bản Dung nhồi vô đầu giờ quên sạch. Chả hiểu sao giờ đã thích Huy, mà thấy mặt Huy nó vẫn muốn... cãi nhau thế không biết. :)
Truyện ngắn: ANH, EM THÍCH ANH: CON NHỎ XINH NHẤT C3 (P2)

Huy đút hai tay vào túi, hờ hững bước qua chỗ Ngọc đang đứng yên như cột điện. Chợt Huy quay lại , ghé sát vào mặt Ngọc, rồi tháo kính ra kéo vạt áo lau lau, đeo vào, lại ghé lại lần nữa:
-Có phải "Ngọc la sát" đây không ta? Nhìn không nhận ra nữa. Hay là hồn ma của cậu hiện về trêu ngươi tớ đấy hả?
Huy cười há há, rồi túm một nắm tóc loà xoà của Ngọc, giật một cái làm đầu nó nghiêng hẳn sang một bên:
-Sao không cột lại cho dễ kéo?
-Cậu nữa,- giờ Ngọc mới định thần, trả miếng- Sao giờ đầu cậu nhìn như nhím thế kia? Hay mẹ cậu tống nhầm cậu vào tiệm giặt là hả?
Nói rồi, Ngọc quay người, kiêu hãnh bước đi:
-Chán chả muốn nói chuyện với cậu nữa. Gặp lại bạn cũ mà thế!
-Này này khoan đã, rủ tớ qua đây lại định vứt tớ lại à?

-Ê này!

-Này! Miu xinh!
Lần này thì Ngọc phì cười, quay lại:
-Đâu có, là tớ đang dẫn cậu tới giá truyện ma đấy chứ! Hay cực kì luôn- Ngọc nháy mắt.
Hai người cùng ngồi trên ghế đá, cùng hút trà sữa và tranh luận sôi nổi về mấy hiện tượng kì bí. Điện thoại khẽ rung, Huy reply: "Sr cậu, tớ có việc đột xuất mất rùi :(". Lần đầu tiên, Huy nói dối Như, và nó cũng tự nhủ đó sẽ là lần cuối cùng.
Bỏ mặc Như một lần cũng có sao, coi như... trả thù Như vứt Huy bơ vơ bao nhiêu lần...
Huy thực sự có hứng thú với Ngọc. Cô nhóc bướng bỉnh, thú vị và vui vẻ. Ngọc có nhiều nét giống Như, nhưng ngang hơn và hiếu chiến hơn. Ngọc rất thích kể chuyện ma trong khi Như nhắm tịt mắt ngay khi nhìn một cái hình hơi rùng rợn. Thêm nữa, Ngọc lại rất hiểu Huy: đó là kết quả của một tình bạn kiểu Tom& Jerry trong suốt những năm cấp II. Nhưng chẳng phải Huy đã thích Như rồi sao? Ngọc vẫn chỉ là bạn thân, hoặc đặc biệt hơn thế một chút. Đi chơi với Ngọc những lúc vắng Như cũng chả ảnh hưởng gì. Nhưng rồi gần hai tháng, Huy cảm thấy vị trí của Ngọc trong lòng mình dần cao lên, thay dần hình ảnh của Như. Mỗi lần như thế, Huy lại thảng thốt, vội vã nhắn tin hỏi thăm Như, để nhận đựơc những tin nhắn vui vẻ và đầy quan tâm, để an tâm rằng Huy và Như vẫn thuộc về nhau. Sms của Như, cũng như bản thân cô ấy, luôn rất ngọt ngào- một điều mà Ngọc không bao giờ có được. Và Huy cố đưa ra hết so sánh nọ đến so sánh kia, để chứng minh Như có rất nhiều điểm hơn Ngọc, để rồi tìm thấy chừng ấy điểm Ngọc hơn Như. Chỉ đơn giản là Huy đang chạy trốn tình cảm của chính mình.

***
-Huy này- Ngọc nghiêng đầu, cười bí ẩn- hồi xưa tớ thích cậu đấy!
-Thật à? Thế giờ còn thích không?- Huy choàng tay quanh vai Ngọc, như một người bạn thân hay một chiến hữu- hỏi đùa.
-Hết rồi!- Ngọc nói tỉnh queo.
-Tiếc nhỉ!- Huy cười đểu, buông tay xuống.
Cả hai đều không hề biết sự hiện diện của Như trong một góc tường gần đó.
Ngọc chỉ nhìn theo bóng Huy ra về, khẽ lẩm bẩm:
-Đồ ngốc!
***
Một tuần sau...
Một đôi tay mềm mại bịt mắt Huy.
-Uhm... Ngọc! Đừng đùa nữa!
Ngọc buông tay, cười, nhưng rồi cô nhóc yên lặng. Ngọc đã nhận ra chút ngập ngừng trong giọng Huy hồi nãy. Cô nhóc ngồi xuống bên cạnh Huy, duỗi chân, thở dài:
-Cậu vẫn còn nhớ Như đúng không?
Huy quay nhìn Ngọc, định chối, nhưng rồi khẽ gật đầu:
-Một chút.
Ngọc không trách Huy. Mới đột ngột nói thích Ngọc được khoảng một tuần, nếu Huy đã quên hẳn Như thì cậu ấy đã không đáng để Ngọc yêu quí tới vậy. Ngọc đã chờ đựơc 4 năm, có gì mà không chờ thêm được một thời gian để Huy quên hẳn Như cơ chứ.
Còn Huy, trong một giây, nó đã mong đó là Như, thân thương và vui vẻ như ngày nào. Nhưng rồi Huy biết chắc chắn, đó là thiên thần xinh xắn vẫn ngày ngày ở bên cạnh cậu.
***
Truyện ngắn: ANH, EM THÍCH ANH: CON NHỎ XINH NHẤT C3 (P2)

Một năm sau...
-Vừa ra "Dịu" về đấy à?- Huy kéo tóc Ngọc, hỏi.
-Ừ... Bên đó hôm nay bận rộn quá! Mà mấy hôm nữa thể nào tớ cũng phải bắt Như sơn lại cái quán đó. Nhìn âm u quá đi. Mà không thì tớ cũng xách thùng vào... sơn trộm.
Huy cười, giơ cả hai tay lên:
-Đồng ý!!
-Chẳng biết cái thằng chủ quán đấy như nào mà để cái quán thế nhỉ, phải cả tá bùa trừ tà chất vô đó may ra mới hết u ám được. Tự nhiên làm tớ nhớ đến một người...
Ngọc nói vậy, nhưng nếu biết đó là Nguyên, thì cô nhóc cũng sẽ không nhìn Nguyên theo cái kiểu trẻ con và nông cạn ngày xưa. Tuy nhiên, Ngọc chắc chắn cũng sẽ không thích Nguyên, chỉ vì nó không hợp với anh.
-Chả biết thằng đó có gì... chỉ tội nghiệp Như. Mong Như sớm tìm được người khác xứng đáng hơn... Nói thế thôi chứ thể nào mấy bữa nữa Như cũng quên đi thôi, đợi đâu được mãi mà...-Huy thở dài.
Ngọc quay qua nhìn Huy, vểnh mỏ, mắt lóe lên một ánh nhìn kì lạ rồi mỉm cười bí ẩn:
-Đừng coi thường con gái tụi tớ thế!
Về Ngọc, cô tin chắc chắn rằng Như sẽ đợi được, cho dù là 1 năm, 4 năm hay 10 năm đi chăng nữa, chỉ cần có một tình cảm chân thành và thực sự sâu đậm. Bởi lẽ, chẳng phải chính Ngọc đây đã là một minh chứng tiêu biểu đó sao? Bất chợt, Ngọc nhìn Huy, buông một câu kì quặc:
-Bốn năm của tớ!!
Hết
Truyện ngắn sưu tầm

Truyện ngắn: ANH, EM THÍCH ANH: CON NHỎ XINH NHẤT C3 (P1)

0

Chúc cả nhà một buổi sáng tốt lành, hôm nay hãy cùng Blog truyện - BlogTM đến với phần Bonus cũng là phần cuối cùng của truyện ngắn: "Anh, em thích anh!" với tựa đề: Con nhỏ xinh nhất C3.
Phần 1: Anh, em thích anh!
Phần 2: Anh, em thích anh!- Lời chia tay bất ngờ
Phần 3: Anh, em thích anh! - Em ở đây
Về Ngọc – con bé xinh xắn vốn chỉ được nhắc đến như người thứ 3 chen vào giữa Huy và Như.
Huy chúi mũi vào màn hình máy tính. Đã từ mấy hôm nay, những khoảng thời gian nó vẫn dành để chở Như đi dạo phố "chuyển khoản" hết qua game. Ngồi nhiều khiến Huy đau đầu và mỏi mắt kinh khủng, kiểu này thì chắc Như làm thêm bao nhiêu tháng mắt Huy tăng thêm bấy nhiêu điốp quá. Huy đưa tay che một cái ngáp dài, lôi mob ra nhắn tin hẹn Như qua đón cô nhóc. Mà lạ, Như cắm đầu vào đấy làm gì không biết. Cứ làm như cô nàng rảnh rỗi hay túng thiếu lắm ấy. Mấy thằng bạn thương hoàn cảnh "có người yêu mà cũng như không" của Huy, nháy mắt cười bí hiểm: "Chắc kết anh chủ quán đẹp giai rồi"- "Vớ vỉn"- những lúc như thế Huy thường nạt ngang. Đang suy nghĩ, bỗng một cái buzz dữ dội đến rung cả màn hình:
Ngoc lala ^^: Oh, đang game huh?
Ngoc lala ^^: Nếu thế thì cứ chơi tiếp đi nha ;))
Huy [V]IP: >_<
Huy [V]IP: Đằng nào cũng thoát ra mất rồi
Ngoc lala ^^: vô cùng sorry. kekeke
Ngoc lala ^^: thui không làm phiền nữa
Huy [V]IP: Thoát ra mất rồi còn đâu /:)
Huy [V]IP: Thôi cứ nói chuyện tiếp đi
Truyện ngắn: ANH, EM THÍCH ANH: CON NHỎ XINH NHẤT C3 (P1)

***
Lớp 7C... Con bé tóc vểnh cao, chống cằm nhìn ra cửa sổ. Chả biết nó đang suy nghĩ gì, hay chỉ đơn giản là đếm những chiếc lá si chi chít trên cây, theo kiểu "Chiếc lá cuối cùng" của O'Henri. Chợt đầu nó bật ngửa ra phía sau, kèm theo đó là một tiếng "Á á á..." to khủng khiếp. Giọng một thằng con trai... dịu dàng:
-Này bạn ơi, đây là chỗ của mình!
Ngọc quờ tay ra phía sau, giật lại cái đuôi tóc vẫn đang bị kéo thô bạo, nói cũng dịu dàng không kém:
-Này bạn ơi, đây là tóc của mình!
Đấy là lần đầu tiên Ngọc nói chuyện với Huy. Nhưng chỉ là nói chuyện thôi, chứ nó thừa biết Huy từ lâu rồi. Thậm chí nó cũng biết tỏng cái chỗ ngồi cạnh cửa sổ của cái lớp hàng xóm này do Huy độc quyền chiếm giữ. Nhưng nó cũng biết là biết thế thôi: biết mặt, biết tên, biết cái tính nghịch như quỉ luôn đầu têu ra mấy vụ không đâu. Biết thêm chuyện Huy trêu gan cô giáo chủ nhiệm thế nào mà bị phạt "lao động công ích" ở bồn hoa ngay trước cửa lớp nó. Thế. Hết!
Ngọc vuốt lại tóc, vênh mặt, lấy tay hất cái đuôi một cái như trêu ngươi, rồi lại nhìn qua cửa sổ. Lần đầu tiên gặp đối thủ ngang cơ, Huy hơi lúng túng, rồi lại sừng sộ:
-Này, có ra không thì bảo?
-Việc gì tớ phải ra? Ớ ờ ờ...
-Đây là chỗ của tớ cơ mà!
-Ai đến trước thì người đó được ngồi.
-Tớ đã đến từ hôm qua!
-Tớ đã ngồi đây từ năm ngoái!
Cứ thế hai đứa bắt đầu cãi nhau ỏm tỏi. Cuối cùng, đuối lí, Huy túm tay Ngọc, kéo bay ra, nhanh chóng thế chỗ. Ngọc lườm Huy, buông "phán xét cuối cùng": "cái đồ bắt nạt con gái!!", vênh mặt lên lần nữa, rồi đùng đùng đi về lớp.
Huy chả thèm nhìn theo. Cái giống đó mà gọi là con gái sao??
Ghét của nào trời trao của ấy. Mấy bữa đi lao động, hai lớp 7A và 7C cứ đùn đẩy nhau công việc, thế là lao vào cãi nhau. "Mấu" nhất là Huy với Ngọc, chả đứa nào chịu kém miếng đứa nào. Thấy thế, tụi bạn ở hai lớp lại hùa nhau gán ghép hai người, coi như là "lấy hôn nhân làm hoà hữu". Một lần đang gấu ó nhau, Ngọc bật ra tiếng rủa:
- Chó!
Huy ngẩn người, rồi nhe răng:
- Mèo!
Ngọc đang cay cú bỗng toét miệng cười. "Cãi nhau như chó với mèo" mà ^^. Lớp được thể, phong cho Huy làm "cún iu" còn Ngọc làm "miu xinh", đi đâu cũng ầm ĩ cả lên. Cứ nhắc đến Huy là người ta nói đến Ngọc, còn bất cứ câu chuyện nào có tên Ngọc cũng phải có hình bóng của Huy.

Ngọc không thích Huy, nhưng phải thừa nhận là nó rất thích... cãi nhau với Huy. Huy có cái kiểu vừa cãi nhau vừa tếu nhắng không chịu được, đảm bảo bất cứ ai hay cãi nhau với nó cũng phải... sinh nghiện. Hôm sinh nhật Phương, rủ nhau đi leo núi, có cả Huy và Ngọc. Có một mỏm đá cao, mấy đứa con gái trầy trật mãi không leo lên được. Ngọc đang đứng lúng búng như gà mắc tóc thì có một bàn tay đưa ra. Nó ngẩng lên, bắt gặp khuôn mặt của Huy:
-Đưa tay đây nào!
Suy nghĩ đúng nửa giây, rồi nó chìa tay ra cho Huy túm lôi lên. Bàn tay vững chãi và mạnh mẽ, y như cái lần kéo nó ra khỏi chỗ ngồi bữa nọ, nhưng lần này đem lại cảm giác khác. Lần đầu tiên trong đời, nó cảm thấy nôn nao trong lồng ngực. Một cảm giác dịu dàng lan toả, xem lẫn giữa quí mến và biết ơn. Đến nỗi, Ngọc chả thèm nhận ra là Huy đã kéo tất cả đám con gái đi cùng hôm đó :).
Mấy hôm sau, nó vẫn chạnh choẹ với Huy như thường, nhưng rồi không hiểu sao Ngọc có cảm giác Huy đã biết bí mật của nó. Nếu Huy biết, thì chắc chắn là Hiền đã để lộ ra, mà cũng có thể là Tâm, hay Dung, hay Trang, hay Liên. Trời ơi, sao nó lại đi chia sẻ chuyện thầm kín với toàn bà t8m thế này? >_<
Và nó chờ... Vì Huy cũng có vẻ thích nó mà... Dạo gần đây nó thấy Huy dịu dàng hơn, dù như thế có nghĩa là ít "được" cãi nhau hơn. Tất nhiên, "dịu dàng" theo nghĩa của Huy vẫn bao gồm kéo tóc hay véo má.
Ngọc đâu biết rằng, chỉ là Huy ngại nó hơn, và cố càng ít gây sự với một cô nhóc thích mình càng tốt.
Rồi lên cấp III... Nó và Huy xa nhau hơn một tí. Vẫn cùng trường, nhưng hai lớp ở hai dãy đối diện, cách nhau cả một khoảng sân rộng. Ngọc vẫn ngày ngày nuôi lớn trong lòng tình cảm về Huy, trong khi Huy rất hiếm khi nhớ tới nó, hoặc nếu có, thì chỉ như một người bạn cũ. Và Ngọc đã không thể nào tin, khi nghe nói Huy thích Như. Nó vẫn cười cười góp vui khi nghe bạn bè kể những "manh mối" về tình cảm giữa Huy với Như, nhưng trong lòng nó nghĩ khác. Hẳn Huy và nó cũng phải có một cái gì đó chứ, một cái gì đó vượt lên thứ tình cảm của một người bạn mới quen như Như. Ừ, hẳn rồi, hẳn là thế rồi. Nó thật ngốc, cứ đinh ninh như thế đi, người ta đã công khai tình cảm rồi kia kìa.
Đúng hôm đấy về nhà, Ngọc bắt gặp ngay một ông khách quen với cậu quí tử. Kể ra nó cũng gặp Nguyên vài lần rồi, nhưng hầu như chả nói chuyện bao giờ. Nó không thích cái kiểu bí xị lầm lì của cậu ta. Có một lần, Ngọc trêu:
-Nhìn anh rất có phong cách nghệ sĩ đấy!
-Chỗ nào?- Nguyên ngước mắt, hỏi hờ hững.

Nó nhìn qua bố mẹ thăm dò, chả lẽ lại bảo: "ở chỗ rất lập dị!" à, thế thì bất lịch sự quá, thể nào bố mẹ cũng quạc cho nó một trận. Câu đó nói với Huy thì vô tư, nhưng với Nguyên thì... Chà, nó chả dám thủ đâu :P.
-Em cũng không biết nữa... Anh có biết chơi ghi-ta không?- Ngọc nhướn mày, đánh trống lảng.
-Không- Nguyên lắc đầu cộc cằn, nhìn qua chỗ khác.
"Thậm chí anh ta còn chẳng biết chơi ghi-ta!"- Ngọc ngẫm nghĩ-" Nếu biết thì ta đây còn xem xét cộng cho một điểm. Heehee" Chả biết sao mà từ nhỏ Ngọc đã mê ghi-ta thế không biết.
Thế là hôm đấy, sẵn bực mình và hoang mang về chuyện của Huy, Ngọc quýnh quáng chào hai người rồi biến lên nhà. Bỗng mẹ nó gọi:
-Ngọc này...
-Dạ?
-Con thấy Nguyên thế nào?
-Cái thằng... à quên cái anh "trầm cảm" đó ạ?
Câu hỏi thay cho lời nhận xét. Mẹ nó nhăn mặt, nhưng vẫn nói tiếp:
-Nó học hành tử tế, hiền lành lại không chơi bời gì, cũng khá xinh trai nữa. Bố mẹ định...
Năm giây sau, một tiếng hét chói tai vang lên:
-CON KHÔNG CHỊU ĐÂU!!!
-Này, Ngọc...- mẹ nó gọi với theo.
...
(còn tiếp)
Truyện ngắn sưu tầm

Thứ Năm, 26 tháng 12, 2013

30 GIÂY LÀ LÍ DO TA BÊN NHAU TRỌN ĐỜI

0

"30 giây là lí do ta bên nhau trọn đời" một truyện ngắn rất hay và cảm động. Cùng cảm nhận hương vị nhẹ nhàng của tình yêu thông qua câu chuyện này cùng Blog truyện - BlogTM.

Chàng trai và cô gái vừa ăn cơm xong. Sau đó chàng trai bắt xe lên thẳng sân bay. Anh phải đi công tác ở một thành phố xa xôi.

Máy bay không chờ đợi một ai. Nhưng bữa tối của họ rất tinh tế, phong phú, chứ không phải qua loa cho xong, tất cả đều là những món ăn chàng trai thích ăn và đều là những món sở trường của cô gái. Cô gái dành cả buổi chiều để phủ đầy những món ăn hải sản trên bàn ăn. Chàng trai như con cá mập thích ăn đồ biển. Nhưng tính cách của chàng trai không giống cá mập một chút nào, mọi cử chỉ của anh đều tao nhã, anh là một người giỏi giang, xuất sắc.
truyện ngắn 30 GIÂY LÀ LÍ DO TA BÊN NHAU TRỌN ĐỜI

Chàng trai lên máy bay lúc chiều tối. Anh nói với cô gái khi bước tới sân bay. Đợi đến tối thì lúc đó muộn quá, anh sẽ không gọi điện cho cô gái. Sáng hôm sau anh sẽ gọi lại.

Cô gái nói: "Được."

Cô gái đứng ở ngoài sảnh vẫy tay theo chàng trai. Chàng trai sẽ sống ở một thành phố xa lạ trong nửa tháng nữa.

Đã muộn lắm rồi, cô gái đã ngủ từ lâu, bỗng có tiếng chuông điện thoại đánh thức cô. Nhìn lên chiếc đồng hồ đặt đầu giường, giờ mới tờ mờ sáng. Cô gái bò dậy, đi xuống phòng khách nghe máy. Cô nghe thấy giọng nói của chàng trai.

Chàng trai sốt sắng hỏi: "Em khỏe không?"

Cô gái có phần ngạc nhiên hỏi: "Em khỏe, em đang ngủ mà, không phải anh nói là buổi sáng mới gọi điện lại sao?"

Chàng trai hình như có điều gì không an tâm, tiếp tục hỏi: "Em không sao chứ?"

Cô gái thấy hơi buồn cười, anh chàng này sao tự nhiên lại dài dòng thế nhỉ, mặc dù cô biết chàng trai rất quan tâm đến cô: "Tất nhiên là em không sao rồi, em ngủ rất ngon. Anh làm sao thế?"

Chàng trai nói: "Anh muốn nói với em là anh đến nơi rồi, em không phải lo lắng, có chuyện gì nhớ gọi điện cho anh đấy nhé". Sau đó anh chúc cô gái ngủ ngon rồi vội cúp điện thoại.

Cô gái cầm điện thoại trong tay ngẩng người ra đúng 1 phút. Cô cảm thấy hôm nay chàng trai có điều gì đó khác thường. Nhưng khác thường ở điểm nào nhỉ? Nhất thời cô chưa nghĩ ra.

Nửa tháng sau, chàng trai trở về. Thần thái trông vẫn phong độ,khỏe mạnh nhưng trên bụng anh có một vết sẹo. Cô gái hỏi: "Sao thế này anh?"

Chàng trai đáp: "Không sao đâu em, có vết thương nhỏ ý mà."

Cô gái lo lắng, truy hỏi không ngừng. Chàng trai cười nói: "Anh nói cho em biết nhé, nhưng em không được giận đâu đấy. Hôm đó, anh xuống sân bay, rồi đi dạo trên phố, tự nhiên thấy đau bụng thế. Chưa bao giờ anh đau quặn lại như thế, đau đến muốn ngất xỉu. Thế rồi anh nghĩ tới hải sản, có thể là do anh bị ngộ độc thức ăn khi ăn hải sản. Em biết đấy, ở thành phố biển nhỏ bé của chúng ta năm nào cũng có người mất mạng vì ngộ độc hải sản. Thế rồi anh gọi điện cho em. Anh nghĩ rằng nếu đúng là vì mấy đồ hải sản đó thì lúc đó nhất định em cũng có cảm giác bất thường. Giả dụ em không nghe điện thoại hay nhấc máy nhưng lúc đó người em không được khỏe. Anh sẽ gọi luôn đến trung tâm cấp cứu 115, để họ sẽ đến nhà em ngay lập tức. Nhưng lúc đó nghe giọng nói của em hoàn toàn bình thường nên anh cũng không kinh động đến em nữa. Sau đó anh mới yên tâm cúp máy."

"Khi cảm thấy người không được khỏe, sau anh không nghĩ đến việc đầu tiên là tự cứu mình?" Cô gái hỏi.

"Làm gì có tâm trạng đâu mà nghĩ được lắm thế." Chàng trai nhìn cô gái với ánh mắt chan chứa tình yêu" "Có cấp bách đến đâu anh cũng phải gọi điện cho em trước tiên. Em biết là không thể coi thường chuyện ngộ độc thực phẩm được mà. Thời gian chính là sinh mệnh. "

Cô gái nhớ ra hôm đó chàng trai cố chấp gọi cho cô rõ lâu, cô lười biếng mãi mới chịu nhấc máy. Tuy rằng chàng trai và cô gái chỉ nói chuyện được với nhau vỏn vẻn có mấy câu. Nhưng mấy câu nói đó đã mất đi nửa phút. Điều đó có nghĩa là trong nửa phút đó chàng trai đang phải chịu đựng cơn đau khủng khiếp. Sau khi biết chắc chắn rằng cô gái không sao, loại bỏ được khả năng cô gái bị ngộ độc thức ăn chàng trai mới cúp máy. Đến lúc ấy chàng trai mới tìm sự trợ giúp của người qua đường hoặc gọi tới trung tâm cấp cứu 115.

Nếu hôm đó họ bị trúng độc thật thì cho dù có cách nhau tới hàng dặm, chàng trai cũng sẽ đưa được nhân viên y tế đến với cô gái. Chỉ có điều, như thế chàng trai sẽ làm lỡ mất 30 giây. Nói cách khác, vào ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết rất có thể sẽ xảy ra, chàng trai có thể sẽ giành 30 giây của mình cho cô gái. Hơn nữa, chắc chắn rằng chàng trai biết rất rõ 30 giây này có thể là khoảng cách giữa sự sống và cái chết.

Cô gái không nói gì, cô không thể nói được lời nào nữa. Chàng trai khẽ cười: "Vẫn còn may mà, chỉ là một lần hú hồn, cuối cùng không có sự việc đáng sợ nào xảy ra". Anh lại chỉ lên vết thương trên bụng, chớp mắt tinh nghịch: "Đây là vết tích của viêm ruột thừa cấp để lại."

Cô gái chẳng thể cười được nữa, mắt cô đã ướt từ bao giờ. Cô ôm chặt lấy chàng trai, nói: "Ba mươi giây này là lí do chúng ta bên nhau trọn đời."
Truyện ngắn sưu tầm

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013

[Truyện ngắn] ANH YÊU EM

0


Nói "Anh Yêu Em " lần nữa được không ?
.
.
- Anh yêu em !

- Ừ…

- Em làm người yêu anh nhé ?

- Không.

- Lí do?

- Em yêu Phong rồi.

- Ờ…Không sao, anh đợi…

- Dở hơi!

- Quá khen!

- Chịu anh rồi đấy…

2AM.

[Truyện ngắn] ANH YÊU EM

Căn phòng vẫn lạch cạch tiếng bàn phím. Linh vươn vai, nhấp thêm một ngụm café đắng cay đắng ngắt. Đây không phải lần đầu Hiếu nói với Linh điều này. Mỗi lần Linh đều từ chối bằng một lí do khác nhau. Đơn giản bởi Linh nghĩ mình không hợp với Hiếu. Hiếu sống nội tâm, ít giao tiếp, thẳng thắn nhưng ăn nói vụng về. Linh thì lại thích những anh chàng hơi “xấu xa” một chút, hơi bảnh chọe một chút, hơi mồm mép một chút và…hơi khốn nạn một chút. Người ta nói đúng :”Niềm vui thì dễ quên còn đau khổ thì không bao giờ”. Linh cũng đã từng điêu đứng với biết bao cuộc tình mà nhân vật nam chính luôn là kẻ hời hợt vô tâm. Đói thì thèm mà ăn no thì ngán. Cái lẽ ở đời nó trớ trêu như vậy. Linh là một kẻ có tí “lập dị”, thích những thứ nằm ngoài quy luật và phá cách lung tung, hiển nhiên là không đời nào cô chịu buộc mình cho số phận đẩy đưa. Cô giống như một món đồ chơi lạ và độc, mà bất cứ đứa trẻ nào lần đầu tiên nhìn thấy cũng háo hức muốn mua về. Nhưng trẻ con thì muôn đời cả thèm chóng chán, chúng sẽ vứt toẹt món đồ chơi vào một xó khi đã hết giá trị tiêu khiển hoặc có một món đồ chơi khác thú vị hơn. Cũng không ít những kẻ tôn thờ Linh như một món đồ đắt tiền, hàng trưng bày để trong tủ kính và phía trước có cái biển “Cấm sờ vào hiện vật”, Linh lại thấy gò bó, khó chịu. Hiếu là một ví dụ. Đã có lần Linh bảo Hiếu :

- Từ bạn bè trở thành người yêu thì dễ, chứ từ người yêu mà muốn làm bạn bình thường thì khó lắm anh ạ. Cuộc đời chẳng nói trước được cái gì, yêu nhau mà chia tay thì kiểu gì một trong hai cũng khổ. Tốt nhất nếu quý nhau thì cứ làm bạn thôi anh…

Hiếu điềm đạm :

- Em không yêu anh thì cũng đừng cấm anh yêu em. Em có thể coi anh là bạn, là anh trai, là cái chai cái lọ gì cũng được… Nhưng em thì lúc nào cũng là người anh yêu nhất.

Chưa lần nào Linh thành công trong việc đả thông tư tưởng cho Hiếu. Mà Hiếu càng nói càng làm Linh bế tắc và cảm thấy tội lỗi nhiều hơn. Cũng có khi Linh tự hỏi liệu mình có chút tình cảm nào với Hiếu không, nhưng điều Linh luôn nhận được là một câu trả lời có 2 vế…

Phong lại khác hoàn toàn. Linh yêu Phong, cuồng Phong, mê mệt Phong bởi cái nụ cười răng khểnh “yêu chết người”, bởi khuôn mặt trẻ con, phong cách ăn mặc chất điên chất đảo cùng ti tỉ thứ tốt đẹp khác. Ngồi nói chuyện với Phong có mà cười cả ngày, cười rách miệng. Và những kẻ quái quái họ vẫn thường là một đôi thì phải. Linh đến với Phong rất nhanh, như hack speed chỉ sau vài lần gặp gỡ nước non, chè cháo… Linh đã quái, Phong còn quái hơn. Phong luôn là kẻ bày ra những trò nghịch ngợm pha chút mạo hiểm và rủ Linh cùng thực hiện. Kiểu như mỗi lần hai đứa lượn đường đốt xăng, Phong lại thích trêu người. Với thâm niên “tổ lái” từ thời cấp 3, Phong đèo Linh ôm chặt cứng, vỉa đầu 1 bác Camry căng đét, rồi lại đi từ từ ép bác ta vào lề đường và hét lên : “Đi gọn vào chú nhá”. Bác Camry đỏ mặt tía tai chửi cha chửi mẹ “bọn ôn con chán sống” còn Linh và Phong thì vút nhanh, cười sặc sụa. Cũng có khi là lúc đi đường, thấy mấy em nữ sinh thướt tha áo dài đạp xe hàng 2 hàng 3 song song với mình, đang nói gì đó với Linh, Phong quay sang “em áo dài”, tiếp luôn :

- Nhở em nhở ?!

“Em áo dài” giật mình, loạng choạng tay lái suýt lao xuống rãnh. Cáu lắm nhưng không dám chửi vì thấy có “chị gái” đi cùng Phong. Linh véo vào mạng sườn Phong :

- Không có tôi mà dám trêu gái là chết với tôi nghe chưa.

- Rõ ạ - Phong nhăn nhở.

Lại có hôm trời đã tối muộn, 2 đứa rủ nhau đi ăn miến trộn. Ăn xong đứng dậy mới biết quên ví ở nhà. Linh bảo “Để em trả” nhưng Phong nhất định không chịu, nó lân la đến chỗ bà chủ quán:

- Cô ơi cô, con quên ví ở nhà rồi, con rửa đĩa trừ nợ được không cô ?

Kèm một nụ cười tinh quái và cái nháy mắt điệu nghệ. Bà bán hàng ngỡ ngàng, chớp mắt :

- Ô cái thằng…Mày sáng láng thế này cho rửa đĩa coi sao được…Thôi mày đứng đây phụ cô bưng bê, đang đông khách.

Phong “Vâng” một tiếng rõ to rồi lao vào việc. Nó chạy ngay ra bàn đông nhất, khoảng sáu bảy em xinh tươi đang ngồi vắt vẻo trò chuyện om xòm.

- Các em dùng gì? Có gọi thêm đồ uống không em?

Các em thấy Phong đẹp trai, từ đầu đến gót đắp toàn hàng hiệu, nghĩ là Phong trêu nên đùa lại kệch cỡm :

- Quán này có phục vụ suất VIP không anh?

- Mua 1 tặng 1 tính tiền 2 đĩa em ạ.

Các em cười hơ hớ :

- Ý bọn em là có suất nào vừa ăn vừa được anh đứng bên cạnh rót nước mời không ạ?

Phong nhếch môi gẩy một nụ cười lãng tử :

- Em có bao nhiêu tiền?

Một con bé có vẻ “mấu” nhất hội, lạnh lùng đứng lên mở ví:

- Chỗ này đủ không anh?

Một tập xanh xanh có mặt Bác Hồ đang mỉm cười trìu mến đập vào mắt Phong. Phong nhỏ nhẹ :

- Nếu để thuê anh nữa thì chỗ đó chỉ đủ cho 1 đĩa miến và 7 đôi đũa thôi em ạ.

Các em ngẩn tò te, Linh ngồi trong góc thì vừa bực vừa buồn cười. Nhìn Phong chạy hết bàn này bàn nọ phục vụ như chuyên nghiệp, Linh càng thấy Phong đáng yêu hơn. Đến gần 10 rưỡi, quán vắng khách. Bà chủ quán bảo Phong :

- Thôi được rồi con ơi. Có 2 đĩa miến trộn mà nãy giờ mày vất vả quá.

Phong cười hì hì, vẫy Linh :

- Về đi em.

Lúc ra xe, mở cốp lấy cái áo khoác cho đỡ lạnh, bỗng Phong xị mặt :

- Em ơi…

Linh :

- Sao hả anh?

- Anh để ví trong cốp xe…Híc…

- Ôi trời ạ !!!

[Truyện ngắn] ANH YÊU EM

Cả Linh và bà bán hàng đồng thanh kêu lên như thế. Phong lè lưỡi chữa thẹn rồi 2 đứa lại xuyên màn đêm “trở về với mẹ”.

11h về đến nhà. Linh lọ mọ mở máy online. Thấy nick Hiếu đã sáng đợi Linh từ khi nào. Linh thở phào, type :

- Em về rồi đây.

- Đi chơi với Phong à?

- Vâng ^^!

- Sao về muộn thế?

- Hôm nay buồn cười lắm anh ạ…

Thế là Linh ngồi kể lể sự tình với Hiếu cho đến tận rạng sáng ngày hôm sau. Hiếu luôn lắng nghe, ít phát biểu, đôi khi đưa ra cho Linh một vài lời khuyên. Linh biết, Hiếu không vui…Nhưng một con bé “lắm lời” như Linh, chẳng có lấy một đứa bạn thân, vui buồn không được tỏ cùng ai thì sẽ phát điên lên mất. Cho nên dù biết làm như thế là “phải tội”, Linh vẫn cứ đều đặn mỗi đêm, tâm sự với Hiếu về tình yêu của mình…

Một lần, Phong hẹn Linh tối đi xem phim. Hơn một tuần bận học không được gặp Phong, Linh nhớ phát rồ lên ấy chứ. Tíu tít chuẩn bị make up, xúng xính áo quần, ngào ngạt nước hoa, đến sát giờ hẹn, Phong gọi điện :

- Chết rồi em ơi. Mấy thằng bạn cũ rủ anh đi sinh nhật thằng Hoàng…Ừ ừ…cái thằng học cùng anh hồi lớp 12 rồi đi du học đấy. Ờ…Nó về rồi…Anh mà không đi chúng nó lại bảo bạn bè thế này thế nọ…Để hôm khác anh đưa em đi xem phim nhé…Sao? Ui zời ơi…Nhưng mà toàn bạn cũ của anh thôi, đông lắm sợ em ngại. Ừ, đời còn dài mà em, hôm nào đi chả được…Rồi rồi, anh biết rồi, anh về sẽ gọi điện bẩm em ngay. Thế nhé. Chụt…!

Xong! Thế là bao nhiêu công sức tô tô vẽ vẽ cả buổi tối đổ thẳng xuống cái cống sau nhà! Linh nặng nề ngồi “phịch” xuống giường muốn bục cái đệm lò xo. Chợt điện thoại lại rung. Của Hiếu…

- Dạ em đây?

- Có rảnh không?

- Hôm nay tối thứ 7 mà, cũng không hẹn với ai cả…

- Đi uống nước với anh, mới tìm được một quán hay lắm…

- Ưng luôn. He he…

- Anh qua đón nhé?

- Vâng ạ.

Linh thầm nguyền rủa : “Đã thế cũng đi chơi mảnh cho anh biết tay Phong ạ”. 5p sau Hiếu có mặt. Hơi bất ngờ vì thấy Linh đã có sự chuẩn bị trước, Linh toe toét, phấn khích như một đứa trẻ được quà :

- Đi thôi! Đi thôi!



View Coffee vào buổi tối thật lung linh. Nằm trên một quả đồi thấp, đường lên đẹp mịn màng và thơ mộng, nhưng hơi khuất nên vắng khách, hầu hết là khách quen họ giới thiệu cho nhau. Café vườn, những bộ bàn ghế trắng xinh xắn, đèn neon đủ màu và tiếng nhạc du dương, khiến Linh cảm thấy bình yên lắm! Ngồi trên này có thể quan sát toàn cảnh thành phố, lãng mạn như phim. Linh nheo mắt :

Thích nhở!

Hiếu cười :

- Ai thích ai?

- Em. Thích chỗ này…

- Ừ…

Linh chìm đắm trong những giai điệu dễ thương của bài “Devided”…

“I'm divided in two. Please tell me what should I do?

A part of me says no no no no, and another runs to you

So divided in two. Please tell me what should I do?

'Cause you're driving me crazy, I'm so in love with you…”

Hiếu nhìn Linh lẩm nhẩm theo bài hát, gương mặt bầu bĩnh đáng yêu, hồn nhiên và thuần khiết. Có lẽ Hiếu sẽ mãi chỉ là một người anh, trong mắt Linh. Nhưng không sao, đối với Hiếu thế là quá đủ. Đơn phương đôi khi cũng có cái vui của nó…

Chủ nhật. Ảm đạm và không có nắng. Linh nhắn tin cho Phong: “Muốn trêu người quá!!!” Phong rep: “Oke. 7h tối nay nhé”. Tình yêu “quái vật” mà. Đôi khi “không cần nói” và “chỉ cần cảm nhận thôi” cũng đủ rồi. Linh cộc lốc thì Phong cũng cụt lủn, nhưng vẫn hiểu nhau. Linh có vẻ tự hào về điều này lắm. Đúng 7h Phong có mặt. Linh nháy mắt thì thầm :

- Kế hoạch sao?

Phong ghé tai Linh nói nhỏ điều gì đó, con bé ré lên, cười khúc khích :

- Được! Trò ma trò quỷ!

Đường tối không đông lắm vì trời lạnh, người ta ngại ra ngoài. Phía trước Linh và Phong là mấy chị SH với LX đang thả dàn như đường của riêng nhà các chị. Cân 3 không mũ, lại còn có xe chưa biển số. Phong chép miệng :

- Hàng về!

Lập tức Linh ôm chặt Phong, chiếc xe lao lên với tốc độ “bàn thờ”. Qua chỗ các chị, Phong hét lên:

- Cơ động kìa!

Các chị cuống cuồng vít ga, phóng vèo vèo. Lúc ngoái lại đằng sau thì cơ động đâu chả thấy, chỉ thấy “2 đứa mất dạy” đang ôm nhau cười như chưa bao giờ được cười. Các chị cú lắm. Có chị còn định vòng lại để “chửi bục mặt bọn ranh con” cho bõ tức, nhưng Phong lẩn ngay. Linh cười sảng khoái :

- Lâu lắm mới được vui thế này.

Phong chẳng nói gì, lẳng lặng dừng xe bước vào một cửa hàng điện thoại. Linh tần ngần theo sau. Chị bán hàng thấy Phong, mắt ánh lên một tia rạng rỡ,nhưng khi thấy Linh lấp ló đứng đằng sau, mặt chị chùng xuống :

- Mua gì hả em?

- Chị cho em cái thẻ Viettel 1 triệu.

Chị ta tưởng Phong “quà quê”, không biết gì mới ôn tồn “giảng giải”:

- Không mạng nào có thẻ mệnh giá 1 triệu đâu. Em mua 2 thẻ 500 nhé?

Phong nhăn mặt :

- Không. Thẻ 1triệu mới mua. Mua thẻ 500 trăm lại phải cào 2 lần à. Không có thì thôi – quay ra Linh – Về đi em. Chỗ này làm ăn chán quá.

Linh phá lên cười sằng sặc. Chị bán hàng mặt đỏ rần rần, tưởng như bao nhiêu máu ở cơ tim nó tìm hết lên não vậy! 2 đứa bỏ đi, chị ta hậm hực quẹt diêm đốt vía…

Trên đường về. Đang luyên thuyên đủ điều, bỗng Phong im lặng. Hồi lâu sau nó hỏi Linh :

- Nếu bây giờ có một người khác thích anh, em có ghen không?

- Chắc là có…

- Có…tạt axit không? He he?

- Không! – Linh trầm giọng – em ghen ngầm…âm thầm nhưng sâu sắc…

Phong không nói thêm gì. Sự im lặng bao trùm cả không gian. Linh chợt cảm thấy bất an, nó đút 2 bàn tay ửng lên vì lạnh vào túi áo Phong, áp mặt vào vào bờ vai rộng như chẳng muốn rời…

Về đến cửa nhà Linh, Phong vội vã đi luôn. Linh tự nhiên thấy hụt hẫng. Lại online. Lại Hiếu.

- Anh à.

- Ừ?

- Hôm nay Phong lạ lắm…

- Lạ làm sao?

Kể lể.

Ấm ức.

Hậm hực.

Nghi ngờ.

- Hay là Phong…chán em rồi anh nhỉ?

- Anh không biết…

Im lặng.

- Linh này…

- Dạ?

- Em yêu Phong lắm đúng không?

- Vâng.

- Ví dụ…ví dụ nó không tốt với em…thì em về với anh nhé!?

- Haiz…Thôi muộn rồi anh ngủ đi…

Sign out.

Nằm suy nghĩ.

Miên man.

Chìm vào giấc ngủ.



Sáng thứ 2. Linh dậy sớm chuẩn bị đi học. Send một tin nhắn cho Phong :” Em đi học, anh cũng dậy sớm đi nhá. Yêu anh mỗi ngày!

Không rep.

Linh chưng hửng :”Chưa ngủ dậy hay là máy hết tiền nhỉ”. Chuông báo hiệu vang lên, Linh lật đật chạy vào lớp tiếp tục cái “sự nghiệp học hành”.

11h45. Lại nhắn tin cho Phong :” Dậy chưa? Lên trường đón em”.

Vẫn không rep. Linh cau có bấm nút gọi “Chồng bé nhỏ”.

Nhạc chờ liên hồi…

“Đón lấy những thứ bên em

Đừng đặt gì vào nơi anh

Nếu lúc chấm dứt khiến em, khiến em buồn

Thì anh đâu có vui hơn, bởi vì anh không muốn

Là em, sẽ mãi đi theo nơi không có ngọt ngào

So I'm your HeartBreaker!

You love ur HeartBreaker!

Please, please don't love me…”

- A lô!

- Anh đang làm cái quái gì thế? Sao không rep?

- Máy anh hết tiền. Anh đang bận. Chở mẹ đi siêu thị sắm đồ Noel.

- Sớm thế?

- Ừ. Tính mẹ chu đáo.

- Thế thôi vậy.

Linh tắt máy. Mắt thoáng chút buồn. Chợt nó giật mình.

- Linh!

Nó quay lại, reo lên :

- Ah! Anh Hiếu!

Đúng là đang buồn ngủ gặp ngay chiếu manh! Nó vẫy vẫy :

- Cho em về nhờ với!

Hiếu vui vẻ nhận lời. Đấy chẳng phải lí do để hôm nào anh cũng “lảng vảng” quanh trường Linh hay sao? Con đường dài như ngắn lại. Linh lẩm bẩm lời bài hát gì đó Hiếu nghe không rõ. Bỗng Hiếu đùa :

- Trời lạnh như này ra đường nhìn người ta ôm nhau ấm áp thích thế…Mình thì làm xe ôm không công mới khổ chứ…

Linh cốc đầu Hiếu một cái rõ đau :

- Đâu? Ai ôm nhau. Điêu!

Hiếu chỉ :

- Kia kìa, đấy, kia nữa…

Linh đưa mắt theo tay Hiếu :

- Đâu?

Ngay bên kia đường, ngược chiều với Linh và Hiếu, một đôi nam nữ ôm eo nhau tình tứ, nói cười vui vẻ. Chàng trai tóc màu khói với nụ cười răng khểnh và con Air màu đồng quen thuộc. Linh khựng lại, mở to mắt nhìn, vài giây sau nó bám chặt vai Hiếu, lấp bắp :

- Anh ơi…Phong…!

Linh vội vã rút điện thoại và bấm số. Nó không tin vào mắt mình…

- Ơi?

- Anh đang ở đâu thế?

- Siêu thị.

- Với ai?

- Ừm…Mẹ.

Phong trả lời rất nhanh và nhỏ đủ để Linh nghe thấy. Linh cắn môi, nước mắt trào ra :

- Mẹ anh tóc vàng xoăn tít và mặc đồng phục trường Bình Minh hả?

Phong ngơ ngác nhìn quanh. Bàng hoàng, sửng sốt. Linh gạt nước mắt, nói với Hiếu bằng một giọng bình thản nhất có thể :

- Cho em về…!

Những ngày sau đó là một chuỗi ngày u ám. Linh không khóc, nhưng như người mất hồn. Nó tưởng chừng trái tim không thể nào nát hơn được nữa. Hằng đêm vẫn online, vẫn thổn thức, vẫn nghẹn ngào, chỉ một mình Hiếu biết. Linh không có bạn mà. Hiếu xót xa :

- Anh làm gì để em đừng buồn nữa bây giờ?

Linh chua chát :

- Giờ chẳng ai vá được trái tim em nữa đâu. Nó tả tơi quá rồi…

Linh type 100 cái icon . Hiếu cố pha trò :

- Ta là Bụt đây…! Vì sao con khóc?

Linh bật cười trong nước mắt :

- Bụt ơi…!



Cất trái tim vào trong ngăn đá”. Linh như một bông hoa thiếu nắng. Rũ rượi…Linh tự mua khăn len, tự mua mũ len, mua cả găng tay thật ấm. Linh tự nhủ sẽ 1 mình vượt qua cái giá lạnh mùa đông này, không cần ai cả! Đôi lúc nhớ Phong đến điên đảo. Nhớ những kỉ niệm, những

lúc hai đứa nghịch ngợm quậy phá, lúc được nép vào Phong yên bình…Càng nhớ lại càng yêu, càng yêu thì càng hận. Đã hơn 3 tháng kể từ ngày hôm đó. Phong cũng lặng lẽ rời xa Linh, không một câu ngụy biện, không một lời giải thích. Chỉ một tin nhắn lúc 0h ngày 21/12 :”Anh xin lỗi. Anh tệ lắm!”…

Thấm thoắt đã đến Valentine, ngày cho những người yêu nhau, còn những người cô đơn như Linh, thì, hoặc rủ một lũ “độc thân vui vẻ” la cà, tự mua chocolate tặng nhau an ủi, hoặc nằm nhà với giống khăn giấy tung tóe xung quanh. Bố mẹ Linh rủ nhau đi xem phim, vẫn còn mặn nồng lắm! Con mèo béo hình như cũng chạy đi tìm “tình yêu” của nó rồi thì phải. Một mình Linh trong căn nhà lạnh lẽo. Ngoài trời gió buốt, lại còn mưa lun phun. Linh tự hỏi không biết giờ này Phong đang làm gì…Có phải đang vui vẻ hạnh phúc bên cô bạn tóc vàng ấy không, hay một đứa con gái khác? Liệu có thoáng nhớ đến Linh? Một chút thôi…? Linh ngồi thu lu trên giường, mười ngón tay đan chặt vào nhau…Tủi thân!

Điện thoại rung. Màn hình nhấp nháy. Là Hiếu.

- Dạ..

- Em có ở nhà không Linh?

- Em có…

- Xuống dưới anh bảo chút…

- Thôi…

- Thôi cái gì mà thôi. Xuống đi.

Linh nhìn ra cửa sổ. Hiếu đang đứng dưới đó, chờ đợi…

- Em không muốn gặp ai hôm nay cả.

- Xin em đấy…Không thì anh cứ đứng đây đến mai luôn.

- Kệ anh!

Linh lạnh lùng dập máy. Nó không muốn ai nhìn thấy bộ dạng nó lúc này. Tiêu điều và thê thảm! Hiếu vẫn đứng đó như thi gan với nó.

10 phút, 20 phút, 45 phút, rồi 1 tiếng…

Linh thấy anh đang run lên vì lạnh. Vừa thương vừa tức “Đã bảo về đi cơ mà”…

1 tiếng 15 phút, 1 tiếng 20 phút…

Gió cứ thổi và mưa bắt đầu năng hạt, ướt đẫm cả khoảng sân trước nhà. Hiếu vẫn đứng đó…Anh cố xoa xoa 2 bàn tay để giữ ấm, cố hứng chịu những làn nước lạnh buốt đang dần xâm nhập cơ thể mình. Có tiếng bước chân làm Hiếu giật mình quay lại. Linh giơ cao chiếc ô cầu vồng che cho anh, ái ngại :

- Em đã bảo anh về đi mà…

Hiếu mỉm cười, run rẩy đưa cho Linh hộp quà thắt nơ hồng xinh xắn đã ướt nhẹp :

- Tặng em. Valentine ấm áp…!

Linh bật khóc. Nước mắt nhòe nhoẹt, rồi bỗng vỡ òa nức nở. Hiếu bối rối, chợt nắm lấy bàn tay Linh vỗ về. Linh thổn thức :

- Giá mà anh lẻo mép hơn 1 chút, giá mà anh đểu giả hơn 1 chút, giá mà anh khốn nạn hơn 1 chút, giá mà anh lả lơi hơn một chút, giá mà anh đừng quá chân thành, giá mà anh không yêu em nhiều như thế...Có khi em đã nhận lời anh từ 3 tháng trước…

Nước mắt mặn chát trên môi…

- Anh à…

- Ơi…?

- Nói “Anh yêu em” lần nữa, được không?

- Nhưng…em…

Linh cười toe :
- Nói đi…để người ta còn “ừ”…
Truyện ngắn sưu tầm - Blog truyện