Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 8 tháng 1, 2014

TRUYỆN NGẮN: XE BÁNH MỲ

0

Blog truyện - BlogTM giới thiệu đến các bạn truyện ngắn sưu tầm rất hay và ý nghĩa "Xe bánh mỳ". Đôi khi hãy cùng lắng cảm để hòa mình vào những góc nhỏ của cuộc sống để thấy rõ hơn cuộc sống quanh ta vẫn con người thật giản dị.
Như thường lệ, chị bắt đầu công việc của mình từ sáng sớm. Đi lấy bánh mỳ từ lò xong, chuẩn bị đầy đủ thành phần nguyên liệu cho một ngày dài, vậy là chị đã sẵn sàng để lên đường. Ngày nào cũng vậy - một hành trình đã ăn vào mỗi bước chân, chị đẩy xe bánh mỳ của mình rong ruổi trên những con đường thân thuộc. Rất nhiều khả năng kể cả khi nhắm mắt lại, chị cũng có thể bước đi chính xác.

Không khó để nhận ra càng ngày càng xuất hiện nhiều xe đẩy bánh mỳ rong ruổi khắp các nẻo đường thành phố giống như xe của chị. Nó không phải là loại xe bánh mỳ bán cố định một góc đường hay con hẻm nào đó mọi người thường luôn thấy. Xe của chị cần phải gọn gàng và nhẹ nhàng hơn rất nhiều để dễ dàng di chuyển. Hẳn vì thế mà loại xe tiện dụng này luôn đóng bằng gỗ. Còn muốn tránh khói bụi, một lớp giấy kiếng trong suốt sẽ được phủ lên ba mặt của xe. Thế là xong: chị có thể đi bất cứ nơi đâu để bán - vào bất cứ lúc nào.

Điểm dừng chân đầu tiên của chị là dưới một cao ốc lớn có lẽ phải hơn hai mươi tầng. Khách quen của chị là các bác tài lái taxi đậu xe túc trực ở bãi chờ khách. Thấy chị đẩy xe đến, từ xa chú đã vẫy vẫy tay:

- Ốp la đi em ơi, đói quá rồi nè!
Chị mỉm cười, dừng xe ở chỗ cũ. Bật bếp ga mi-ni lên, cho ít dầu vào chảo, đợi cho dầu sôi chị mới đập trứng vào chiên.
- Mấy bữa này trời lạnh quá em hen - Vừa nói chú vừa xoa tay rồi hơ trên bếp than nhỏ chị dùng để nướng thịt và làm nóng lại bánh mỳ.
- Dạ, anh giữ ấm kẻo bịnh thì khổ... - Chị lại cười với chú, tay dùng đũa lật ngược miếng trứng lại.

Chú đã ngoài ba mươi nhưng vẫn một thân một mình. Những cuộc chuyện rời rạc, câu từ ngắn gọn của mỗi ngày với chú cũng dần dần sâu chuỗi lại trong chị. Ai chẳng có cho mình những nỗi niềm riêng. Nhìn mái tóc muối tiêu, khuôn mặt gầy hao đen xạm nắng gió kia, đủ để chị cảm nhận hết nỗi vất vả của chú. Nghĩ xong chị mới trầm ngâm. Chị cũng có sung sướng hơn chú là bao. Có chăng là những đêm khuya khoắt chị không phải xếp mình co ro trong xe taxi với những giấc ngủ lắm khi chập chờn đứt đoạn. Hay lúc người ta đã kết thúc một ngày dài làm việc mệt mỏi để cuốn theo dòng xe ùn tắc nối đuôi nhau trở về nhà đoàn tụ với gia đình bên mâm cơm ấm áp, chú lại phải tiếp tục gặm bánh mỳ của chị bán ban chiều, hoặc nếu sang hơn thì cũng chỉ là đĩa cơm bình dân khô khốc bụi bặm nào đó ven đường.
- Của anh đây - Chị đưa cho chú ổ ốp-la nóng hổi, nhận tờ mười nghìn nhàu nhĩ của chú rồi đưa lại tờ hai nghìn. Vừa lúc mấy bác tài khác cũng tới gọi bánh mỳ. Chị làm không kịp nghỉ tay. Người ăn ốp-la, người gọi bánh mỳ thịt nướng. Mồ hôi chị túa ra bởi cái nóng hừng hực của bếp than phà trước mặt đang bốc khói mịt mù bên trên vỉ nướng thịt.

Cuối cùng chị cũng bán xong hết. Các bác tài thường ngồi tụ tập với nhau một chốc buổi sáng, vừa tán gẫu đủ chuyện vừa nhâm nhi bánh mỳ của chị, lại làm một ngụm cà-phê đá trước khi đánh xe đi có khách. Đang ngồi nói chuyện, thấy chị chuẩn bị đẩy xe đi tiếp, chú hỏi:

- Em đi à?
- Dạ, em đi. Anh chạy xe an toàn nha!
- Em cũng bán tốt nhen! - Chú gật đầu tạm biệt.

Dẫu những cơn gió lạnh trên đường còn thỉnh thoảng tạt qua, chị vẫn thấy đâu đó bên trong ấm áp lên đôi chút.

Điểm tiếp theo chị đến là trước cổng trường cấp hai. Cô bạn “đồng nghiệp” bán sữa đậu nành đã có mặt từ lâu. Hai chị em thường đặt xe cạnh nhau, tranh thủ bán cho đám học sinh trước giờ vào lớp. Phụ huynh vừa mới dừng xe là tụi nhóc nhảy ngay xuống chạy lại chỗ xe chị và cô bạn: “Dì ơi bán cho con ổ bánh mỳ", "Chị ơi chị bán cho em một ly sữa đậu nành ạ! Nhanh nhanh nha chị!”...

Cứ thế đám học trò í ới, đứa này đứa kia nhao nhao lên. Chị phải tập trung cao độ để làm thật nhanh. Thịt nướng trên vỉ cần lật thường xuyên để chín đều, không bị khét một mặt. Vừa chiên trứng vừa cắt thêm dưa leo, hơ lại bánh mỳ trên bếp cho giòn. Cực mà vui mà mừng vì có khách - hai chị em thường tủm tỉm bảo nhau mỗi lúc hai tay được bận rộn thế này. Thời buổi khó khăn, giá cả cái gì cũng tăng vùn vụt, người ta mua gì cũng cân nhắc. Kiếm được đồng tiền thật sự nào có dễ. Nhưng chị cũng chỉ bán bánh mỳ với cái giá bình dân hết mức. "Lấy công làm lời thôi em ạ, bán mắc quá thì chẳng ai dám mua của mình nữa…". Chị cười. Cô bạn cũng cười.

Đưa ổ bánh mỳ thịt nướng cho khách hàng tí hon cuối cùng cũng vừa kịp lúc tiếng trống vang lên, cậu nhóc chạy vội vào trường trước khi cánh cổng kia khép lại. Cảnh đông đúc chộn rộn trước cổng trường ban nãy nhanh chóng thay thế bằng vẻ yên bình vốn có khi bọn nhóc đã ổn định chỗ ngồi trong lớp học. Nắng đã lên từ lâu xua tan cái lạnh buổi sớm. Càng lúc không khí càng trở nên ngột ngạt khó chịu hơn với đủ loại khói xe bụi bặm khi những con đường dần ùn tắc xe cộ lũ lượt nối đuôi nhau. Chị đưa mắt nhìn về phía xa xăm. Chút nữa thôi, chị cũng sẽ hòa vào dòng người ấy, tiếp tục cuộc mưu sinh trong cái vòng xoay bất tận kéo từ ngày này qua ngày khác.

- Chuẩn bị đi hả chị?
- Ừ, thì phải đi thôi… Ốp-la của cưng đây, ăn liền đi kẻo nguội.
- Dạ. Sữa của chị nè, bữa nay còn ít thôi, chị lấy hết luôn nhen!

Chị đưa ổ bánh mỳ cho cô bé rồi nhận ly sữa đậu nành, máng lên quai xe. Chủ yếu cho lòng cảm thấy vui hơn vào buổi sáng, hai chị em ngày nào cũng “trao đổi hàng hóa” với nhau.

- Cám ơn cưng. Mai gặp nha.
- Dạ, mai gặp chị!
Trên đường lâu lâu lại có khách - đi xe hoặc đi bộ. Mỗi lần như thế chị dừng xe, nướng nướng chiên chiên, cắt bánh mỳ nhét vào nào dưa leo nào rau rồi xíu ớt, bỏ trứng hay thịt vào giữa, cuối cùng xịt thêm chút xì dầu rồi tương ớt…

Quần quật quần quật. Đèn đỏ rồi đèn xanh. Vòng xe cứ quay đều. Loáng cái đã đến trưa, cũng là lúc chị dừng chân trước cổng bệnh viện. Mặt trời gần qua đỉnh đầu, cái nóng bức người ta không biết trốn vào đâu xâm chiếm mọi vật. Chị đứng nép vào bóng râm của tán cây ven đường, lấy thêm thịt đặt lên vỉ để nướng thêm một đợt mới. Giờ này người nhà bệnh nhân bắt đầu đổ ra ngoài mua đồ ăn trưa. Nhiều người tiết kiệm, thay vì ngồi quán cơm họ chọn mua bánh mỳ - vừa nhanh gọn lại rẻ.

- Cho tôi một ổ ốp-la, cô ơi.
- Dạ!

Người phụ nữ vẻ ngoài lam lũ đứng trước mặt chị chắc cũng đã ngoài ngũ tuần. Gương mặt bà toát lên sự mệt mỏi xen lẫn cơn rầu rĩ có lẽ nằm thăm thẳm nơi nào đó trong lòng. Chị đổ dầu vào chảo, vừa đập trứng nghe “xèo” một tiếng thì vị khách thứ hai bước đến.

- Chú ăn gì ạ? - chị cất tiếng hỏi.
- Cô bán cho tôi… năm nghìn được không, tôi còn ít tiền thôi…”

Nghe vậy, người phụ nữ quay lại nhìn ông bác kia. Vài giây trôi qua trong im lặng. Đến khi chị toan trả lời thì bà khách nhẹ nhàng:

- Anh… anh chăm chị nhà phải không? Giường ba tôi nằm kế bên chị nhà đây…
- À, chào cô.
- Chị nhà đỡ hơn chưa anh. Khổ, càng ngày càng đủ thứ bệnh...
- Cũng khá hơn rồi, cảm ơn cô. Mà bệnh tật bây giờ cũng từ miệng vào cả. Ăn gì cũng lo cũng sợ, mà không ăn thì…
- Không ăn cũng không được. Biết là mất vệ sinh, là toàn hóa chất đấy chứ… Mà muốn ăn sạch thì làm gì có giá rẻ cho mình.

Tay chị khẽ run khi gắp miếng trứng bỏ vào ổ bánh mỳ

- Đến cơm họ còn bỏ bột gì vào cho nở gấp đôi ra được. Vậy họ mới có lời chứ, còn mình thì… Giờ tôi cũng không dám ăn cơm nữa, tốn tiền quá, lúc nãy còn chút ít mua cháo cho mẹ nó dùng rồi.

Chị thấy cổ họng mình nghẹn ứ.

- Thôi, em cho anh mượn. Cô lấy cho tôi một ổ đầy đủ nữa đi.
- Kìa cô…

* * *

Chị dừng xe bên dưới tòa cao ốc quen thuộc. Bầu trời bây giờ đã phủ một màu ráng đỏ đẹp tuyệt. Cảnh đẹp nhưng cũng buồn bã quá. Ngắm nhìn mặt trời sắp tắt, chị lại nhớ đến hai vị khách ban trưa: "Ăn gì cũng lo cũng sợ, mà không ăn thì…"

Phải, không ăn cũng không được. Chẳng có nhiều lựa chọn cho những ai phải lăn lộn giữa cuộc mưu sinh để kiếm từng đồng như chị. Cốt làm sao cho qua bữa là được. Rồi có tiền cũng nơm nớp không biết giữ được bao lâu, khi bất thình lình ngày nào đó mình đổ bệnh. Bệnh từ miệng mình vào.

- Chào em! - Chú mở cửa tắc-xi bước xuống tiến về phía chị.
- Dạ, em chào anh.
- Cho anh ổ thịt nướng, nhiều dưa leo chút nha.

Nụ cười hiền hậu của chú bỗng chốc nhòe đi trước mặt chị. "Không! Dù lời ít cũng được, chị sẽ không bao giờ bán đồ dơ đồ độc hại cho khách. Không bao giờ" - chị nghĩ

- Anh ăn kẹp chung với trứng nữa nha, em mời.
- Ồ, cảm ơn em…

Trong đầu chị loáng thoáng một bữa cơm gia đình ngon lành đầm ấm. Có anh, có chị, và một thiên thần nhỏ... Mơ mộng cuối ngày ư? Chị mỉm cười, tránh ánh mắt anh, nhưng đâu đó thấy nao nao trong lòng.
Truyện ngắn sưu tầm

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

[Trò chuyện] HÃY TRÂN TRỌNG NHỮNG GÌ MÌNH ĐANG CÓ

0

Blog truyện ngắn - BlogTM giới thiệu đến các bạn câu chuyện nhỏ: "HÃY TRÂN TRỌNG NHỮNG GÌ MÌNH ĐANG CÓ" Đôi khi các bạn cứ mải mể đi tìm kiếm hạnh phúc ở nơi nào đó xa vời mà quên mất rằng, hạnh phúc đó chính là gia đình.
Mẹ tôi là con út trong một gia đình có 5 anh chị em, các bác tôi đều thoát li ra ngoài và có công ăn việc làm ổn định.
Chỉ có mẹ là ở nhà.
Khi ấy ông ngoại muốn mẹ ra ngoài thành phố làm cùng các anh chị nhưng vì mẹ đã có tình cảm với bố nên nhất quyết không đi. Ông bà ngoại cũng không mặn mà gì với bố vì cho rằng mẹ sẽ khổ khi lấy một người không có công việc ổn định như vậy.
Bố cũng chỉ làm nghề tự do, quanh năm tháng lênh đênh trên sóng nước.
Dù ông bà có khuyên can như thế nào thì mẹ vẫn không thay đổi ý kiến. Và cuối cùng ông bà ngoại cũng đành ưng thuận.
Vậy là bố mẹ tôi lên duyên vợ chồng.
Hai năm sau khi kết hôn mẹ sinh ra chị gái tôi, ba năm sau đó là sinh ra tôi và khi tôi lên ba tuổi thì có thằng út.
 HÃY TRÂN TRỌNG NHỮNG GÌ MÌNH ĐANG CÓ

Ngần ấy năm trôi qua, kết quả tình yêu của bố mẹ là ba chị em tôi. Thấy bố cũng hiền lành, chịu thương chịu khó nên ông bà ngoại cũng dần thấy qúy và thương bố. Tuy cuộc sống còn khó khăn nhưng bố mẹ vẫn yêu thương nhau. Như thế thôi cũng đủ để ông bà yên lòng về mẹ rồi.
Nhưng từ khi biết suy nghĩ tôi lại luôn có tự ti về nghề nghiệp của bố mẹ, nhất là những dịp lễ tết hay giỗ chạp bên nhà ngoại các bác đều về đông đủ, ai cũng thành đạt, ăn nói khéo, ăn mặc sang trọng lại có kinh tế...
Nhìn lại bố mẹ tôi lại thấy thương. Quanh năm vất vả bám đất để sinh sống, kiếm những đồng tiền khó nhọc để nuôi ba chị em tôi ăn học. Thế nhưng có đôi khi tôi vẫn ao ước bố mẹ cũng được như các bác.
Tôi học trên thành phố, do có các bác trên đó nên bố mẹ tôi đỡ được một khoảng thuê nhà và tiền ăn cho tôi mỗi tháng.
Ở nhà bác nên tôi lại càng thấy rõ sự khác biệt với bố mẹ. Một phần cũng là do kinh tế.
Những bữa tiệc sinh nhật mà bác tổ chức cho con, những món quà đắt tiền, những lời chúc yêu thương hay những cái ôm nhẹ nhàng...tất cả những thứ này chưa bao giờ bố mẹ làm cho chị em tôi.
Đôi lần bạn bè ngỏ ý muốn về nhà tôi chơi nhưng vì nhà tôi cũng chẳng khá giả gì nên tôi toàn lảng tránh. Nhà chúng nó đứa nào cũng khá giả, bố mẹ toàn làm công nhân viên chức. Tôi nghĩ về hoàn cảnh nhà mình thì lại ảo não thở dài.
Nhiều lúc mệt mỏi vì học hành tôi hay ra ngoài bờ hồ để hóng gió.
Chiếc ghế đá dưới gốc cây liễu tôi vẫn ngồi, hôm nay lại có một cô bé khoảng 10 tuổi nhìn khá xinh xắn. Cô bé đang vẽ vẽ cái gì đó, tôi cũng không để ý lắm, chỉ cho đến khi có cơn gió thổi qua làm bay bức tranh của cô bé dưới chân tôi. Tôi nhặt lên xem thì trong đó vẽ một cô bé bên cạnh là chữ “Bố, mẹ“. Tôi đưa bức tranh cho bé, vì tò mò nên tôi hỏi:
- Bé ơi, chị hỏi chút được không?
Cô bé nhận lại bức tranh từ tôi mà không buồn nhìn chỉ nói:
- Vâng!
Tôi nhún vai vẻ không hiểu:
- Sao bức tranh này em không vẽ bố mẹ mà lại chỉ có chữ “Bố mẹ“ thôi vậy?
- Cô giáo cho về nhà vẽ bức tranh về gia đình nhưng...
- Nhưng sao em?
Cô bé nhìn tôi đôi mắt rưng rưng nói:
- Em sống ở trại trẻ mồ côi từ nhỏ, em không biết mặt bố mẹ như thế nào...
Nói đến đây cô bé cúi mặt, có những giọt nước mắt làm nhòe bức tranh.
Tôi đã vô tình chạm vào nỗi đau của cô bé, tệ quá. Rồi chẳng biết vì lí do gì tôi lại ôm cô bé vào lòng, vuốt nhẹ mái tóc cô bé, tôi thì thầm:
- Nín đi em, chị xin lỗi
Lát sau bé cũng nín, nó đột nhiên hỏi tôi:
- Chị có bố mẹ không?
- Ừm
Rồi cô bé tiếp:
- Chị thật hạnh phúc. Em chỉ mơ ước được gặp bố mẹ em một lần thôi mà không được.
Nghe những lời này của cô bé làm tôi thấy mình thật tệ, bao lâu nay tôi đang nắm giữ hạnh phúc mà không hay biết.
Trời cũng dần về chiều, cô bé chào tôi ra về. Nhìn theo cái bóng cô bé cứ nhỏ dần trong dòng người trên phố mà tâm trạng tôi rối bời. Do bụi bay vào mắt hay có cái gì đó nhói đau ở lồng ngực mà làm tôi khóc, khóc như một đứa con nít. Khi đã dần bình tĩnh tôi vội bắt ngay chuyến xe cuối ngày để về quê. Tôi muốn chạy thật nhanh về với bố mẹ.
Về đến nhà cũng đã chập tối, nhìn xung quanh không thấy bố mẹ đâu tôi lo lắng, rồi thấy đống lúa ở sân tôi mới thở phào, chắc bố mẹ đang ở ngoài đồng. Chẳng kịp thay đồ, tôi cởi giày rồi cứ chân đất mà chạy ra ngoài ruộng. Đi ngang qua hàng tre rồi con đê dẫn đến ruộng nhà tôi. Ra đến nơi tôi thấy bố mẹ đang cúi để cắt lúa, tôi gọi to:
- Bố mẹ ơi!
Nghe thấy tiếng tôi gọi bố mẹ đều ngẩng lên, mẹ nói to:
- Sao con về tầm này, ở nhà ra đây làm gì?
Chẳng kịp trả lời mẹ, tôi lội ngay xuống ruộng. Gần tới chỗ bố mẹ đang đứng, tôi thấy bố mẹ mồ hôi ướt hết cả lưng, quần áo đầy bùn đất. Nhưng mặt vẫn tươi cười khi thấy tôi, tôi cũng cười nhưng lại rớt nướt mắt.
Đứng trước mặt tôi lúc này là hai người đã sinh ra và vất vả nuôi dưỡng tôi đến ngày hôm nay...họ chẳng làm công nhân hay kĩ sư gì cả mà họ chỉ là những người nông dân quanh năm chỉ biết đến đồng ruộng, tay cầy, tay quốc nhưng bố mẹ vẫn yêu thương tôi vô điều kiện, vất vả kiếm những đồng tiền mồ hôi nước mắt để cho tôi ăn học. Chẳng cần gì thêm nữa, tôi đã quá may mắn rồi.
Tôi thương bố mẹ và cũng ân hận vô cùng.
Tôi đứng như trời trồng. Lúc này bố mới lên tiếng:
- Ra đây không giúp bố mẹ chuyển lúa về mà còn đứng đó.
Xì, bố vẫn thế, chả tình cảm gì cả. Nhưng đó là bố tôi, tôi yêu cái cách mà bố thể hiện tình yêu với con.
Mặt trời đã lặn, tôi và bố mẹ trở về nhà. Lúc này tôi thầm cảm ơn cô bé ấy, tôi đã nhận ra rằng những thứ tôi đang có thật qúy giá biết chừng nào.
Người ta thường nhìn cuộc sống của người khác rồi so đo. Thật ra mỗi người đều có hạnh phúc của riêng mình. Rồi sẽ có lúc khi ngoảnh lại, thì ra bạn cũng đang có người ngưỡng mộ. Chỉ là hạnh phúc của bản thân thường nằm trong đôi mắt của người khác“.
Truyện ngắn sưu tầm

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

[Trò chuyện] HẠNH PHÚC Ở DƯỚI CHÂN

0

Trên thảo nguyên bát ngát, Cây và Cỏ luôn ở bên nhau, đồng hành và thân thiết. Ngọn cỏ non đẹp dịu dàng như một nàng thiếu nữ đang uốn mình mềm mại với chiếc áo dài tha thướt xanh màu ngọc biếc, giản đơn và quyến rũ…

Cây cao lớn, sừng sững tựa một chàng trai lực lưỡng đang vươn những cánh tay dài chắc chắn, trải rộng tán lá khỏe mạnh ra xung quanh như bao bọc, chở che, như ôm lấy Cỏ vào lòng. Đầm ấm…

[Trò chuyện] HẠNH PHÚC Ở DƯỚI CHÂN

Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi. Đến một ngày trời xanh hửng nắng, gió mát vi vu thổi, những áng mây trắng trôi bồng bềnh, phiêu lãng ở trên cao. Cây mơ màng, đưa mắt ngước nhìn lên phía những vì sao và nghĩ: “Đẹp quá, nơi đó phải chăng là thiên đàng?”. Cây quyết định sẽ đi đến đó, quyết định rời bỏ ngọn Cỏ, vươn cao mình lên phía những vì sao.

Anh đi đâu vậy ?” - Cỏ cất tiếng hỏi khẽ.

“Tôi đi tìm những vì sao hạnh phúc” - Cây lạnh lùng đáp và cất bước ra đi. Cỏ im lặng nhìn theo, cúi đầu không nói. Cỏ ở lại một mình nơi triền đất thảo nguyên rộng lớn, còn Cây thì ngày càng vút cao và những cành lá ngày càng vươn xa. Bởi vì Cây mong một ngày đi đến bầu trời cao. Bởi vì Cây mơ ước một ngày được gặp các vì sao ngời sáng…

Khoảng cách của Cây và Cỏ cũng ngày càng xa hơn…

Cuộc sống lặng lẽ trôi đi. Cho đến một ngày, Cây đã trở thành bậc đại thụ sừng sững giữa thảo nguyên bát ngát nhưng vẫn chưa với được những vì sao cho riêng mình… Cỏ cũng không còn màu xanh nữa mà trở nên vàng úa, và lặng lẽ ở phía dưới cây cao.

Cây bắt đầu mệt mỏi nhận ra rằng mình không thể đi đến cái nơi bản thân vẫn cho là thiên đường hạnh phúc. Cây hối hận nhìn xuống phía dưới. Cỏ vẫn ngồi đó, vẫn đang vui đùa với những cánh hoa, vẫn đang thướt tha cùng muôn loài bướm.

Cây chợt cảm thấy nuối tiếc, hối hận khi hiểu: Hạnh phúc chính là điều mà Cây đã từng có và đánh mất. Cây buồn, nỗi buồn không thể nói cùng ai…

Cây ở trên đó thế nào?” - Một ngày Cỏ cất tiếng hỏi thăm.

Mọi thứ ở đây đều tốt. Được làm bạn với Gió và nghe tiếng chim hót líu lo. Cuộc sống muôn màu và rất là vui vẻ” - Cây ngẩng cao đầu trả lời ngọn Cỏ.

Vậy là Cây đã tìm thấy những vì sao hạnh phúc ?” - Cỏ nhìn Cây hỏi tiếp.

Cây gật đầu đưa mắt nhìn Cỏ rồi khẽ mỉm cười quay đi, ngẩng cao đầu hướng về phía các vì sao lơ đãng. Không phải vì Cây muốn tiếp tục đi tìm hạnh phúc mà đơn giản, Cây đang cố tránh một ánh mắt nhìn. Vì Cây đang nói dối! Vì Cây biết mình cô độc. Vì Gió chỉ đến rồi Gió lại đi. Gió bỏ Cây ở lại và lả lơi thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại. Và Chim cũng vậy, Chim không thể ở đó hót mãi cho Cây nghe.

Cây biết Cây là kẻ cô đơn nhưng cái bản tính kiêu căng vốn có đã không cho phép Cây hạ độ cao, thừa nhận sự nuối tiếc. Cây sợ phải xấu hổ, sợ tỏ ra mình yếu đuối. Vì thế, Cây mãi ngẩng cao đầu và không chịu nhìn xuống…

Cuộc sống lại lặng lẽ trôi đi… Cho đến một ngày, Bão đến! Cây đương đầu chống chọi. Bão gào rú, Cây ngả nghiêng rung chuyển. Bão thổi mạnh, Cây bật gốc lung lay. Bão cười, Bão đẩy nhẹ, Cây ngã xuống đổ gục, nằm yên trên thảo nguyên lạnh lẽo… Cây kiệt sức, lịm đi.

Hôm sau Bão hết, trời xanh lại hừng sáng. Cây mở mắt nhìn lên, bầu trời xa vời vợi, nhưng màu xanh của Cỏ thì lại thật gần, và ấm áp.

Cây chết, cỏ mọc xung quanh. Một thời gian sau nơi cây đổ xuống mọc lên một loài cây lạ. Và người ta đặt cho nó tên là cây Xấu Hổ. Một cây Xấu Hổ với cỏ mọc xung quanh.

Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc để rồi có lúc chợt nhận ra rằng hạnh phúc đang ở ngay dưới chân mình nhưng lại không có đủ can đảm và không đủ dũng cảm để cúi xuống nhặt nó lên…

Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013

[Trò chuyện] NHỮNG MÓN QUÀ CÓ THỂ THAY ĐỔI CUỘC ĐỜI

0

[Trò chuyện] NHỮNG MÓN QUÀ CÓ THỂ THAY ĐỔI CUỘC ĐỜI

1/ Lạc quan

Hãy tặng cho mình một khoảng thời gian nhỏ để ngồi tĩnh lặng và cảm nhận cuộc sống bản thân. Những giây phút ngắn ngủi vậy thôi sẽ làm bạn sống thật với chính mình và hạnh phúc với cuộc đời mình đấy!

2/ Tư duy sáng tạo

Có thể bạn nghĩ rằng công việc của mình không hẳn cần phải sáng tạo! Nhưng thật ra, sáng tạo sẽ làm cho cuộc sống của bạn thêmđầy cảm hứng và niềm vui trong công việc và mọi chuyện. Và còn giúp bạn dễ dàng thành công với những ý tưởng tuyệt vời đấy! Hãy tặng cho mình món quà của sáng tạo bạn nhé!

3/ Nhu cầu thuộc về

Một trong những nhu cầu sống còn của con người là được thuộc về một nhóm nào đó. Trong nhóm, bạn cảm thấy được yêu thương, nâng đỡ và chia sẻ những giá trị chung. Có thể bạn không giàu có, nhưng hãy làm cho mình trở thành một người giàu có về tình cảm và các mối quan hệ thân tình. Hãy tạo cho mình những vòng tròn kết nối gắn kết những điều tốt đẹp bạn nhé!

4/ Món quà cho một thân hình khỏe mạnh và xinh đẹp

Có lẽ không ai trong chúng ta không biết đến lợi ích của việc tập thể dục. Vấn đề là khó mà biến việc này thành một thói quen. Nào, năm mới này hãy biến kế hoạch này trở thành hiện thực, để sở hữu một thân hình thon gọn, và một sức khỏe cường tráng.

5/ Yêu thương

Những nghiên cứu mới đây cho thấy đời sống tình cảm và tình dục khỏe mạnh có vai trò hết sức quan trọng để có được hạnh phúc trọn vẹn. Hãy dành những cử chỉ yêu thương và trân trọng đối với người bạn đời thân yêu của mình. Và biến gia đình mình trở thành một gia đình hạnh phúc nhất!

6/ Sức sống

Bạn mệt mỏi? Khó chịu? Bạn bị kẹt trong văn phòng làm việc suốt cả ngày? Hãy hình dung mình đang ở ngoài, với không khí ấm áp của nắng và màu xanh trong vắt của bầu trời. Hòa mình vào thiên nhiên, dù chỉ trong tưởng tượng cũng giúp bạn tăng thêm sức sống. Nhưng nếu có thể ra ngoài, thì sẽ càng tuyệt vời hơn cho bạn. Tận hưởng ít nhất 20 phút mỗi ngày cùng với thiên nhiên sẽ làm bạn tràn đầy sức sống.

7/ Tuổi Thọ

Với cuộc nghiên cứu cho 10.000 người trong vòng 50 năm, các nhà khoa học khám phá ra rằng việc làm từ thiện, đặc biệt là vì sự quảng đại và rộng lượng có thể kéo dài cuộc sống. Những người cho đi thời gian của mình và giúp đỡ người khác có cuộc sống tốt hơn, cũng đồng thời giúp mình thỏa mãn hơn với chính mình. Và vì thế, họ hạnh phúc!

8/ Một chế độ ăn uống khỏe mạnh

Với việc chọn lựa những thức ăn bổ dưỡng và tốt cho cơ thể, bạn đang tặng cho bản thân một tương lai tốt đẹp và khỏe mạnh. Ăn nhiều rau, uống nhiều nước và hạn chế những đồ ăn ngọt, béo cùng thức uống có men. Hãy là người biết yêu thương và chăm sóc cơ thể mình tốt nhất!

Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

[Truyện ngắn] HIỂU LẦM

0

Đôi khi chỉ một sự hiểu lầm nho nhỏ giữa những thành viên trong gia đình cũng sẽ dẫn đến những chuyện không hay làm rạn nứt tình cảm. Tuy nhiên, dù thế nào, những người trong một gia đình vẫn luôn dành tình thương cho nhau và sẵn sàng tha thứ cho tất cả. Blog truyện - BlogTM giới thiệu truyện ngắn "HIỂU LẦM".
[Truyện ngắn] HIỂU LẦM

Ông bà sinh được bảy người con. Bố tôi là con trưởng, lẽ dĩ nhiên, là trưởng nên phải gánh vác mọi việc lớn nhỏ trong nhà, và chịu thiệt hơn so với các em. Ngay cả việc học, bố phải nghỉ học từ sớm để phụ ông bà kiếm tiền lo cho mấy đứa em ăn học.

Bố cưới mẹ vào năm 22 tuổi, mẹ khi ấy vừa tròn 20. Nhà ông bà ngoại cũng khá gần nhà tôi nên cứ chạy qua chạy lại khá dễ dàng.
Tôi nhớ năm ông nội và bố cùng đi buôn thuốc lào, thuốc bắc khi ấy rất nhiều người làm. Ông nội tôi là người khá linh hoạt, lại có tài làm kinh tế.
Thời gian đầu ông dẫn bố tôi đi để học hỏi, khi bố đã quen và thành thạo rồi thì ông giao hoàn toàn lại cho bố, ngoại trừ việc lấy tiền từ chủ hàng. Có thể là ông lo bố sẽ lấy tiền để cho ông bà ngoại.
Bên ngoại tôi cũng nghèo lắm. Bố mẹ tôi vẫn luôn mong rằng phải kiếm thật nhiều tiền để giúp thêm cho ông bà ngoại.

Dạo đó cậu của tôi xin được việc trên thành phố, lương cũng kha khá. Sau 3 tháng tiếp kiệm cậu mua được chiếc xe đạp cho ông ngoại chạy đi chạy lại.
Rắc rối cũng từ đây mà ra. Một buổi sáng âm u, bà nội bất chợt ghé sang bên nhà ông bà ngoại, thấy cái xe đạp dựng ở góc sân bà liền hỏi:
- Cái xe đạp kia thằng Hải (tên bố tôi) nhà tôi nó gửi bên này hả ông bà?
Ông ngoại nghe như đang bị xúc phạm nhưng vẫn điềm đạm đáp:
- Không thưa bà, xe đó là của thằng út nhà tôi mua. Sao bà lại hỏi vậy?
Bà nội nguýt cái dài rồi tiếp lời:
- Ờ thì tôi nghĩ nhà ông làm sao đủ khả năng mua xe đạp, chắc thằng Hải nó ăn bớt tiền của ông nhà tôi để mua rồi gửi bên này.
Nghe những lời này từ thông gia, ông ngoại là người nóng tính, không kìm được cơn giận ông dùng tay đập mạnh xuống bàn nói:
- Bà khinh người quá, bà nghĩ nhà tôi không đủ tiền để mua được cái xe đạp hay sao? Mời bà về cho!
Bà nội mặt mày sa sầm đứng dậy ra về.

Bố mẹ tôi biết chuyện rất giận bà nội và cảm thấy có lỗi với ông bà ngoại. Không kìm được, bố quyết hỏi rõ ràng với bà nội:
- Mẹ, sao mẹ lại làm như vậy với ông bà bên nhà?
Bà nội nghiến răng kèn kẹt nói:
- Không oan đâu, mày ăn bớt tiền bán thuốc để mua cái xe đó.
Rồi bà nhìn xéo mẹ tôi một cái và quay đi.
Bố tôi ấm ức nói:
- Không phải, con không bao giờ làm như vậy!
Ngay sau đó ông nội nói chen vào:
- Tiện đây tao nói luôn, vợ chồng mày ra ở riêng tự làm mà ăn!
Bố mẹ tôi nhìn nhau ngậm ngùi nước mắt chảy dòng dòng.
Ra ở riêng ông bà nội cho bố mẹ tôi được 4 thúng thóc. Vợ chồng trẻ, lại có con nhỏ nên rất khó khăn. Ông bà ngoại thấy vậy cũng thương lắm nhưng già yếu rồi chẳng có gì để cho con.
Từ khi ở riêng, bố tôi làm đủ mọi thứ, từ cửu vạn, khuân vác đến nhặt than. Thực sự là rất vất vả, nhưng vì miếng cơm manh áo nên phải cố thôi. Còn mẹ tôi ở nhà chăm sóc cho hai chị em tôi cùng mấy sào ruộng, nuôi con gà con ngan để kiếm thêm. Đến mùa gặt lúa thì lại đi gặt thuê cho người ta.
Bố vẫn làm như vậy cho đến khi gặp được một người bạn tốt ngỏ ý muốn rủ bố góp ít vốn để đi buôn chung.
Những ngày đầu đi còn chưa có kinh nghiệm nên cũng không được là bao. Nhưng nhờ sự kiên chì và chăm chỉ nên việc buôn bán của bố có phần khởi sắc. Nhà tôi đã có bát ăn bát để.
[Truyện ngắn] HIỂU LẦM

Mâu thuẫn giữa bố mẹ tôi và ông bà nội được đẩy lên đỉnh điểm khi bà nội kêu bị mất một gói tiền độ vài chục ngàn, vài chục ngàn khi ấy có giá trị và to lắm. Bà nội nói bóng gió:
- Nhà này thật vô phúc! Hết bị ăn bớt giờ lại mất tiền.
Không chỉ đích danh nhưng bố mẹ tôi biết là bà đang nghi ngờ bố mẹ lấy số tiền đó. Phận làm con thì không thể cãi nhau với bố mẹ để phân bua được nên bố mẹ tôi đành im lặng mà nuốt nước mắt vào trong. Cũng chỉ biết tự động viên lẫn nhau, sống không thẹn với lương tâm.

Mấy hôm sau bà nội trong lúc đong gạo để nấu cơm thì thấy gói tiền kêu mất hôm trước. Ông bà biết là đã nghi oan cho bố mẹ tôi nhưng cũng không nói gì cả, chỉ im lặng cho qua chuyện.

Năm tháng cứ thay nhau kéo tuổi xuân của bố mẹ tôi đi,còn chị em chúng tôi cũng đã đủ lớn để nhận thức đúng sai. Ông bà hai bên cũng đã già và yếu đi nhiều.
Tôi vẫn nhớ cái mùa thu năm ấy, ông nội ngã bệnh. Ông bệnh nặng đến nỗi không đi lại được nữa, chỉ nằm một chỗ. Các cô, các chú của tôi khi ấy ở khá xa nhà ông bà nên thi thoảng mới về, chỉ bố mẹ tôi ở gần nên việc chăm sóc ông là điều không thể tránh khỏi, đây là trách nhiệm.
Bố mẹ tôi thay phiên nhau chăm sóc ông, lúc thì bón thức ăn, khi thì xoa bóp tay chân cho ông, rồi lại tranh thủ đi làm. Thấy bố mẹ tôi tận tụy và chu đáo nên bà nội cũng có phần khác, bà dễ tính hơn với mẹ tôi.
Chết viếng ốm thăm“, ông bà ngoại tôi là người hiểu đạo lý, dù vẫn còn giận ông bà nội lắm nhưng dù sao cũng là thông gia - chung con chung cháu, với lại chuyện đã qua rồi huống hồ ông nội tôi đang ốm nặng nên bỏ qua được thì bỏ qua thôi.
Một buổi tối, lúc đó mẹ tôi vừa giúp ông ăn tối xong và bố tôi cũng đang ngồi cạnh giường của ông.
Ông nói giọng yếu ớt, tay run run ông gia hiệu cho bố lại gần:
- Hải! Lại gần đây con.
Bố tôi có thoáng chút bất ngờ:
- Có chuyện gì vậy bố?
Bàn tay gầy guộc của ông nắm lấy tay bố tôi, ông nói :
- Bố xin lỗi đã hiểu lầm vợ chồng con, nói rồi ông nhìn ra phía mẹ tôi đang ngồi, ánh mắt đầy ân hận.
Mẹ chỉ khóc, bố tôi cũng khóc, còn tôi thấy ông quay đi nhưng nước mắt đã lăn dài. Lúc này bố tôi mới lên tiếng:
- Mọi chuyện đã qua rồi, vợ chồng con không để bụng đâu bố ạ.
Bố tôi xoa xoa bàn tay của ông, bố nhìn ông với ánh mắt trìu mến:
- Bố đừng nghĩ ngợi gì cả, bố phải nghỉ ngơi để mau chóng khỏe lại nhé.
Từ sau hôm đó, nhờ sự chăm sóc tận tình, động viên của bố mẹ tôi nên ông đã dần khỏe lên.
Mọi hiểu lầm, oán trách được giải tỏa. Dù trong quá khứ có những điều không phải với nhau thì dẫu sao vẫn cứ là gia đình - máu chảy ruột mềm.
Yêu thương, tha thứ không bao giờ là quá muộn

Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2013

[Trò chuyện] BÍ MẬT CUỘC SỐNG

0

Sân khấu cuộc đời có kịch bản riêng của nó.
Mỗi khoảnh khắc là độc nhất vô nhị.
Hãy sống từng khoảnh khắc như thể nó là quan trọng nhất.
Hãy khám phá tâm linh của bạn và cả kho báu nơi đó.
Tinh thần của bạn tràn ngập bình an.
Hãy mang lại hạnh phúc cho tất cả mọi người và bạn sẽ sống trong hạnh phúc.
Hãy gạt bỏ những lo lắng sang một bên và bạn sẽ thấy ngạc nhiên trước vẻ đẹp của bầu trời và màu sắc của muôn hoa, sự trong lành của làn gió nhẹ và sự hào phóng của vầng thái dương.
Bạn sẽ cảm nhận bạn là một phần của tạo hoá và cuộc sống bắt đầu trở nên có ý nghĩa hơn.

Của cải lớn nhất là biết đánh giá những gì ta có và ta là ai.
Hãy là chính mình.
Điều gì là quan trọng nhất trong cuộc sống của ta?
Nghĩ về điều đó và bạn sẽ khám phá ra rằng hầu hết những chuyện khác đều được tự giải quyết.
Đừng để những điều quan trọng đến phút chót mới được giải quyết, bởi lẽ chúng sẽ trở nên cấp bách và bạn sẽ đánh mất kho báu quý giá của sự bình an.

Cuộc sống là một trò chơi Quên và Nhớ.
Bạn sẽ Thua - khi bạn: Quên rằng bạn là ai và đang làm gì ở đây. Nhớ những điều sai lầm của quá khứ và những gì chúng đã gây ra cho bạn.
Bạn sẽ Thắng cuộc - khi bạn Nhớ về nhân cách đích thực của bạn. Quên đi những rắc rối của quá khứ và bước tiếp với những bài học thu được.
Hãy quan sát những gì bạn nhớ được trong ngày và những gì bạn quên được trong ngày.
Hãy quên đi quá khứ không vui. Nó đã qua rồi. Không nên lo lắng về tương lai. Bạn chưa biết về nó. Hãy học cách sống trong hiện tại và hãy khám phá nó đang tràn đầu những khoảnh khắc bình an.

Sự hiểu biết khiến bạn tin rằng cuộc sống vận hành một cách ngẫu nhiên. Ngược lại, hiểu biết dạy bạn rằng, mọi thứ diễn ra trong cuộc đời này đề có ý nghĩa sâu sắc. Những gì bạn thấy ngày hôm nay không phải là kết quả của sự tình cờ, mà là hoa trái của những hạt giống được gieo trồng từ trong quá khứ. Hãy gieo những hạt giống của hạnh phúc ngay bây giờ và bạn sẽ được hưởng một cuộc sống hạnh phúc trong tương lai.

Sự tích cực có sức mạnh hơn tiêu cực.
Tích cực là yếu tố bẩm sinh.
Tiêu cực cho bạn biết điều gì hãy còn thiếu nơi bạn.
Ánh sáng tồn tại và không có nó sẽ là bóng tối.
Cuộc sống mang đến những khó khăn và thách thức.
Nhưng chúng không tới để ngăn cản bạn. Chúng có thể cho bạn sức mạnh và giúp bạn tiến bộ với nhiều kinh nghiệm hơn. Hãy tiếp tục tiến lên. Mỗi ngày đều không giống nhau. Đôi khi bạn không cần phải tìm một giải pháp mà chỉ cần tiến tới, bỏ lại những trở ngại ở phía sau.

Hoàn cảnh giống như những vật thể. Chúng không có sức sống.
Bạn mang lại cuộc sống cho chúng. Thường thì từ một hạt cát mà thành ngọn núi. Nếu muốn bảo vệ sự bình an nơi bạn thì hãy biến ngọn núi kia thành một hạt cát.
Đừng bao giờ quên rằng bạn là một con người có thể quyết định thái độ của mình trong cuộc sống.
Bạn vẫn còn là một tiềm năng tích cực to lớn bên trong bạn để khám phá. Những suy nghĩ này sẽ giúp bạn đối mặt với bất kỳ hoàn cảnh nào trong cuộc sống với một thái độ khác!