Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Tháng Ba Về

0

Tháng ba về, mưa trở mình xoay nghiêng theo làn gió. Còn chút mưa phất phơ như giăng mắc bao nỗi niềm riêng mang, sâu tận lòng người. Bầu trời những ngày xám xịt đã dần quang mây, vén màn u tối nhường chỗ cho sắc tinh khôi trên gương mặt phố xá.

Sắc hồng ôm lên má em, dìu dịu nở bừng nụ cười ngày mới, rộn ràng và háo hức, hân hoan và rạng rỡ. Hồn người dường như cũng tươi mới hơn sau chuỗi ngày dài ngâm mình trong màn mưa tháng hai lê thê, não nề. Tháng ba về để thắp bừng lên niềm tin, nao nức, hy vọng như sau cơn mưa kia, ánh cầu vồng sẽ hiện.

Tháng ba, ta nắm chặt trong tay mình hoài niệm, gói ghém nâng niu và gìn giữ về một màu trắng hoa sưa buốt hồn, nhưng nhức nhớ thương, ký ức. Sẽ lại trở về trên những con đường rợp bóng sưa, mềm mượt những cánh hoa tinh khiết rải trên hè phố, đi trong cơn mưa hoa bình yên cùng năm tháng. Biết rằng, mùa ấm áp đang gọi mời, đang chở che.

Tháng ba cũng là lúc ngày hội trường sắp tới. Nơi nơi, người người, những hình ảnh bạn bè, thầy cô, trường lớp cứ khiến ta muốn bước chân quay về bên mái trường xưa yêu dấu. Sống lại những năm tháng học trò hồn nhiên, sáng trong. Những bài viết, những bức hình xưa xa cho ta niềm tự hào về một mái trường cấp ba ta từng học, từng gắn bó.

Này tháng ba, nắm tay ta nhé, cùng ngang qua màu hoa gạo đỏ chói của làng quê thương mến, hồn hậu, bình dị. Hoa gạo của quê hương, của mẹ, của chị, của những đứa trẻ chân đất đầu trần, lấm lem chạy chơi đùa nhặt những bông gạo au đỏ kết vòng, nâng niu trên tay. Hoa thắp lửa trên bầu trời, hoa tắm đẫm ký ức đứa con xa quê và cháy lên dạt dào nỗi nhớ.

Dạt trôi miên man tận chân trời kỷ niệm, nhưng nhớ dặn lòng đừng hoài chênh vênh, chân vẫn cần giữ nhịp thăng bằng nơi hiện tại. Cộng thêm những tháng ngày khắc khoải để ta nhận ra những thương yêu, những đồng cảm quanh mình. Đã cất rồi mảnh chơi vơi, chống chếnh, đằm mình trong cuộc sống chảy dài, để ta trân trọng hơn chữ “thương” dành cho nhau. Sau tất cả, sau xúc cảm ban đầu, “thương” và “hiểu” sẽ cùng ta đi đến tháng ngày mới, chậm rãi thôi nhưng an yên sau giông tố.

Tháng ba, vẫy chào bình an!

Diên Vỹ

Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014

XIN LỖI ANH YÊU EM

0

Blog truyện - BlogTM giới thiệu truyện ngắn sưu tầm: "Xin lỗi anh yêu em". Chúc các bạn một tuần mới tràn đầy niềm vui.
Năm đó, cậu ta 17 tuổi, còn cô gái 16 tuổi. Họ cùng học chung một ngôi trường, cùng một lớp học.
Cậu là một anh chàng phá phách, suốt ngày nhàn rỗi. Cô là phần tử ham học trong lớp, thành tích ưu tú, thi cử luôn xếp vào top 5 người. Cậu ta cũng khá đẹp trai, tuy nhiên học tập không tốt lắm, nhưng lại rất thông minh. Cô ấy rất đáng yêu, nhiều người mến, trong lớp lại có rất nhiều người để ý.
Họ là bạn bè, nhưng cậu ta thích cô gái, cậu không hiểu được cảm giác của mình đối với cô ấy, chỉ là bất chợt muốn nhìn thấy cô , vừa mới gặp đây thôi, nhưng lại không ngừng nghĩ về cô; Thường vô duyên vô cớ đăng nhập vào QQ, nhìn chăm chăm vào cái biểu tượng QQ đang off của cô gái, rồi nhấn nút thoát; Bắt đầu nhìn thấy cô gái nhưng lại không dám bắt chuyện hoặc không biết nên nói gì nữa;
Cô gái buồn, cậu ta cũng sẽ buồn; Cô gái vui, cậu ta cũng vì thế mà vui. không lẽ cậu đã yêu cô gái đó rồi ưh………..

Cô gái phát hiện hành động khác thường của cậu trai , nhưng cô không hiểu cậu ấy đang nghĩ gì, cứ ngỡ nhà của cậu trai xảy ra chuyện gì mới tỏ ra như thế, qua một thời gian thì sẽ khác thôi…….

Càng về lâu, cậu trai càng phát hiện mình đã yêu cô gái, vào học không nhịn được phải quay đầu lại nhìn cô gái, hầu như nó đã thành thói quen trong cuộc sống của cậu vậy. Cô gái vẫn không hiểu được, cứ mỗi lần hỏi chuyện cậu, cậu ta chỉ hướng mắt ra ngoài nhìn xa xa, đáy mắt thoáng hiện vẻ thất vọng, trong lòng cứ mãi âm ỉ vô số lần nói lên câu “tôi thích em” , tiếc rằng cô gái không nghe được.

Vào một đêm, cậu ta và một người bạn trong lớp đang gọi điện thoại, vô tình biết được số điện thoại của cô gái, cậu ta rất hứng khởi, nói qua loa vài câu rồi cúp máy ngay, ngay sau đó liền gọi cho cô ấy…..

“Alo ?”

“……………………..”

Cậu nghe thấy giọng của cô ấy, đột nhiên quên mất phải nói cái gì.

“Ai vậy ?”

“Cậu đoán đi ?”

Cô gái nói tên của một người con trai trong lớp học, cậu ta rất thất vọng vì cô gái không đoán ra là cậu.

“Haha…….. sao mới đoán mà đã đoán đúng rồi !”

Cậu ta muốn mượn tên người bạn đó để dò thám trong lòng cô gái thật ra có để ý đối tượng nào hay không.

“Hì…….. Có chuyện gì không hả ?”

“Mình……… mình………”

“Gì hả ?”

“uhm……. mình”

“Cậu sao vậy ?”

“Mình thích cậu, cậu có thể làm bạn gái của mình hay không ?”

“Hả ?”

“Mình nghiêm túc đó.”

“…………..”

“Được không hả ?”

“Hãy cho mình suy nghĩ chút đã.”

“OK, lát nữa mình sẽ gọi lại cho cậu.”

“uhm……..”

Mười phút sau cậu ta gọi lại cho cô gái.

“Hi, cậu suy nghĩ đến đâu rồi ?”

“Mình nghĩ tốt nhất chúng ta hãy là bạn.”

“Thật không thể chấp nhận mình ưh ?”

“…………….”

“Vậy được rồi, chúng ta hãy là bạn vậy, mình cúp máy đây.”

Cô gái nằm trên giường, nghĩ lại mình cự tuyệt người con trai ấy, cậu ta nhất định sẽ rất buồn, đêm đó cô ngủ không được.

Còn khi ấy, cậu ta không biết rằng, mình muốn biết trong lòng người con gái thích ai, lại lấy chuyện ấy đùa vui quá chớn

Ngày hôm sau, cậu ta lên lớp học như thường lệ. Lúc tan học, cô gái đột nhiên nhào tới chỗ ngồi của cậu ta với vẻ mặt đỏ ngầu, đá thật mạnh vào gốc ghế của cậu ta . “Cậu cảm thấy như vậy vui lắm àh ?” Thì ra cô gái thông qua những người bạn mà biết được số điện thoại của cậu ta, và biết được hết tất cả………

Cậu ngồi lặng trên ghế, đôi mắt vô thần, cậu biết mình đã làm sai, đùa vui quá chớn rồi, Nhưng, đã quá muộn. Cô gái giận, chỉ vì cậu nói dối cô ấy, cô gái đã vì thế mà khóc nhiều lần.

Mấy ngày rồi, cô gái không nói chuyện với cậu, một câu trách móc cũng không. Xem ra, cô gái thật sự đã bị tổn thương, sự tổn thương rất là nặng.

Cậu ta thất thần và cứ luôn tự trách mình, muốn gọi điện cho cô gái, nhưng cô ấy không bắt máy. Cậu ta gửi tin nhắn cho cô.

“Xin lỗi, mình không cố ý đâu, thật đó, cho mình xin lỗi nhé, có thể tha thứ cho mình được không ?”

Cô gái không trả lời, cậu không nản chí, gửi tiếp một dòng tin nhắn cho cô ấy.

“Mình biết cậu rất là giận, đừng vì thế mà bỏ mặc mình. Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, hãy tha thứ cho mình nhé !”

Cậu ta nóng ruột đợi chờ. Rất lâu sau đó, chuông điện thoại reo lên, cậu ta mừng như điên cầm điện thoại lên, quả nhiên là cô ấy.

“Nếu như một lời xin lỗi thì cần đến cảnh sát làm gì nữa hả ? Ai cũng có thể giết người trước, rồi nói lời xin lỗi với người ta ưh ! Vì vậy, lời xin lỗi của cậu mình không chấp nhận, chỉ là không muốn nói chuyện với cậu thôi!”
Cậu ta rất vui, dù cho cô gái không tha thứ cho cậu, chí ít cô gái đã quan tâm đến mình.

Từ buổi đó, ngày nào cậu cũng gửi một tin nhắn cho cô, hy vọng cô có thể tha thứ cho cậu. Không cần biết cô gái có trả lời hay không, cậu cũng luôn kiên trì. Còn cô gái ngày nào cũng nhận được một tin nhắn, đó là do cậu ta gửi lại, dù cho hoàn cảnh nào cũng không thay đổi

Hai tháng trôi qua, dần dần đã trở thành thói quen trong cuộc sống của cô gái, đó là thói quen mỗi ngày nhận một dòng tin nhắn với lời nhắn xin lỗi và mong tha thứ của cậu ấy. Cũng có thể nói rằng, cô gái đã có thói quen có cậu ấy chăng……..

Vào một ngày nọ, cậu trai không đến lớp, cậu ta xin nghĩ, nhưng cô gái vẫn nhận được tin nhắn do cậu gửi đến. Vì thế cô gái không nghĩ nhiều đến việc đó. Nhưng cứ liên tiếp thế, cậu ta đã không đến lớp hai tuần rồi, cô gái phát hiện những ngày không có mặt cậu, rất tẻ nhạt, như thể cả thế giới mất đi màu sắc vậy, cho dù đều đều ngày nào cũng nhận được tin nhắn của cậu, không nhìn thấy cậu, trái tim như rất cô đơn rất trống vắng. Cô liền gọi điện cho cậu ta, nhưng không ai bắt máy, ngay sau đó cô liền gửi tin nhắn cho cậu ấy.

“Cậu đang ở đâu ? Cậu sao vậy ? Tại sao không đến lớp hả ?”

Cậu ta rất lâu vẫn không trả lời, cô giờ mới biết rằng chờ đợi tin nhắn là cần phải có dũng khí và sự nhẫn nại rất lớn. Từ lúc trước đến giờ, ngày nào cô cũng nhận tin nhắn của cậu mà không có một lần nào trả lời cả, cũng không khó đoán được, ngày nào cậu ta cũng ngốc nghếch chờ đợi dòng tin nhắn hồi âm của cô……

Đến tối, cuối cùng cô gái đã nhận được tin nhắn của cậu ta : “Xin lỗi, đã bắt cậu đợi lâu giờ mới trả lời tin nhắn, chắc cậu đợi lâu lắm rồi phải không hả? Xin lỗi nhé, gần đây nhà mình phát sinh một số chuyện, nên không thể đến lớp. Sức khỏe tốt chứ hả ? Nhớ cậu thật……….. ” Cô gái rơi nước mắt, cô không hiểu vì sao mình lại khóc, vì ai mà khóc, chỉ là tự nhiên muốn khóc đấy thôi, vì có một người con trai đối xử với cô như thế!

Mười ngày lại trôi qua, trong mười ngày ấy không có cậu ấy. Cuối cùng cô gái nhịn không được phải đi kiếm cậu ta, vì cô biết, mình đã yêu cậu ấy rồi !
Cô gái vội vã đi kiếm cậu ta. Nơi cậu ấy thích nhất; Địa điểm cậu ta thường hay tới mỗi khi buồn; tiệm internet cậu thường hay lui tới; địa phận bí mật của cậu ta; những nơi có thể đến được cô gái đều không bỏ qua, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của cậu ta đâu, cô gái cảm giác trong lòng có điều gì đó bất ổn.

Một người bạn nói với cô gái biết, cậu ta có một cô em gái đang học cùng trường. Không lâu sau, cô gái đã tìm được em gái của cậu ấy. Hỏi đến cậu ta, em gái cậu ấy nghẹn ngào khóc, nói sẽ dẫn cô gái về nhà thì sẽ biết rõ mọi chuyện. Cô gái theo cô bé về đến nhà cậu ta, bước vào phòng của cậu ấy, cô bé chỉ vào một lá thư đang để trên bàn học, sau đó từ trong cặp lấy ra một chiếc điện thoại : “Còn cái này, giờ giao hết cho chị”. Nói xong, cô bé lẳng lặng rời khỏi phòng……..

Cô gái bước đến gần chiếc bàn, rung rẩy mở lá thư ra xem.

“Xin lỗi, sau này không thể ở bên cạnh cậu được rồi ! Những ngày không đi học, mình không khỏe lắm, đi bệnh viện kiểm tra bác sĩ nói chỉ còn sống được một tháng. Thật có lỗi cái ngày cậu gửi tin nhắn cho mình rất lâu mới trả lời. Thật ra cậu vừa mới gửi tới là mình đã thấy rồi, chỉ vì mình phát hiện ngày thường có thể thoải mái nhấn nút điện thoại giờ lại trở nên khó khăn đến thế với mình. Mình đã phí thời gian rất lâu sau đó cuối cùng mới hoàn thành xong……… Xin lỗi nhé……

Cũng may cậu không tha thứ cho mình, nếu không……. Haha……. Nhưng thôi không còn quan trọng nữa.

Mình nhờ em gái mình mỗi ngày gửi đến cậu một dòng tin nhắn khi mình ra đi, về tin nhắn, mình đã nhắn sẵn hết rồi, đề phòng bất trắc đó mà…. Hihi…..

Hãy hứa với mình là không được buồn! Những ngày không có mình, cậu phải vui vẻ đó!  

Thật ra, mình yêu thầm cậu lâu lắm rồi, không nói cho cậu biết thôi…….. Tiếc rằng chưa thể nói thành lời, đã khiến cậu giận rồi ! Và một khi phạm lỗi thì chỉ có chết!

Xin lỗi nhé, chuyện đó mình thật sự không phải cố ý đâu, mình chỉ muốn biết cậu thích ai, vì…… mình thích cậu.

Hihi……… Những điều đó không còn quan trọng nữa rồi. Cậu đó, nhất định phải chú ý đến sức khỏe, trời lạnh phải mặc thêm áo vào………….”

Mở chiếc điện thoại ra, cô gái mở hộp thư nháp ra xem, trong đó lưu trữ tất cả 435 dòng tin nhắn, tất cả dùng để chuẩn bị gửi cho cô gái.

Cô gái lặng người đi và ngã phịch xuống đất, đau khổ không cất thành tiếng………
ST

Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014

Truyện ngắn: Hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng

0

Blog truyện - BlogTM giới thiệu đến các bạn truyện ngắn: "Hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng". Chúc các bạn ngày mới nhiều niềm vui!

Còn chưa kịp hỏi "anh sao thế" thì bỗng có hai bàn tay thò ra, rồi thở dài thườn thượt, anh lại nằm xuống, rất nhanh sau đó lại vang lên tiếng ngáy "long trời lở đất".

Tôi đã ở bên người đàn ông này 12 năm. Có rất nhiều chuyện đã diễn ra bình yên như nó vốn có, đó là những tình cảm nhỏ bé, những rung động nhỏ bé và những xúc cảm nhỏ bé. Đêm hôm đó, ngoài trời lất phất mưa phùn, trong phòng ấm áp. Tôi bỗng nhớ lại biết bao câu chuyện.

Lấy nhau 10 năm, trải qua bao yêu thương, bao xúc cảm nồng cháy cuối cùng cũng bị thời gian gây bao thương tích. Nhưng vào khoảnh khắc này, tôi thấy yêu anh hơn những gì mình tưởng tượng.

Mỗi năm khi mùa đông đến, chân tay tôi lúc nào cũng bị cóng. Chồng tôi có thòi quen là đặt tay tôi vào nách anh, cả người tôi được anh ôm trọn trong lòng. Sợ bị lạnh sang anh, tôi sẽ đợi một lúc, nhân lúc anh không chút ý liền rụt tay ra. Bị anh phát hiện, lần nào cũng bị anh mắng phải kẹp chặt tay vào cho ấm, không được bỏ ra. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn trong tưởng tượng của tôi.

Mỗi lần đi chơi xa, đến những chỗ đông người, anh sẽ kéo tôi nép vào người anh, đôi vai anh sẽ che chắn cho tôi, để đảm bảo tôi không bị đám đông cuốn đi. Khi chúng thêm có thêm con trai, vai trái của anh sẽ là tôi, anh sẽ để con ngồi trên vai phải. Có anh ở bên, dù ở bất cứ đâu, tôi cũng cảm thấy an toàn và thanh thản. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy, hóa ra anh yêu tôi nhiều hơn tôi tưởng.

Có lần anh đi công tác, buổi tối gọi điện cho tôi nói chuyện đến hai tiếng đồng hồ, chủ đề toàn về những chuyện linh tinh. Lần đầu tiên tôi thấy anh kể lể lắm điều đến thế. Khi về nhà anh mới nói cho tôi biết, anh bạn ở cùng gọi điện về nhà biết tin thời tiết ở nhà đang bất ổn, mưa tuyết dữ dội. Anh lo tôi sẽ sợ hãi nên đã gọi điện để đánh lạc hướng suy nghĩ của tôi. Tôi hỏi thế sao "anh không nói luôn là em đừng sợ". Anh nói: "Nếu mà em không sợ, thì hỏi thế lại làm e lo lắng thì sao?" Tôi xúc động, mắt nhòe đi vì nước mắt, đó phải là tình yêu nào mới có thể chu đáo và cẩn thận đến thế. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.

Bát đũa còn có lúc xô, vợ chồng cũng khó tránh khỏi đôi lần cãi vã. Chỉ cần mỗi lần cãi nhau đến giai đoạn căng thẳng, việc đầu tiên anh làm là chạy đến trước cửa, đứng yên ở đó, để đảm bảo là tôi sẽ không tức giận đến nỗi chạy ra khỏi nhà. Lần cãi nhau kịch liệt nhất tôi đã chọn sự im lặng, tôi tự cảm thấy mình đã làm anh rất đau lòng. Anh ôm gối ra ngoài phòng khách ngủ, trong lúc tôi đang băn khoăn nên xin lỗi anh thế nào, anh bỗng chạy về phòng, trông mắt như đang tức tối, nhưng anh vẫn nằm bên cạnh tôi. Lúc ấy, tôi cảm thấy, hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.

Những tình cảm ấy luôn khiến chúng tôi không quen khi phải xa nhau trong thời gian dài. Anh đi công tác chỉ một tuần, ngày thứ năm đã giải quyết xong việc để về nhà sớm. Lại tiếng gõ cửa quen thuộc ấy, tôi xúc động chạy ra mở cửa, lại bị anh mắng cho một trận: "Chẳng hỏi là ai đã mở cửa, nhỡ là người xấu thì sao." Tôi bĩu môi, lòng đầy tủi thân. Lại nhìn thấy mặt anh dài ra như cái bơm, chỉ tức là không xông vào đánh cho anh mấy cái. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.

Gần đây, vào lúc đầy tâm trạng nhất, lúc thật lòng nhất, tôi đã hỏi anh: "Anh có còn yêu em như hồi ban đầu chúng mình mới yêu nhau không?" Những lúc như thế, anh thường quay sang liếc tôi, khi tâm trạng tốt mới nói ra được câu "Em thử nói xem?" Thế rồi nào là than vãn thời gian vô tình, thỉnh thoảng cũng nhớ đến hồi yêu nhau anh anh em em suốt ngày, nhưng anh lại quên rất nhiều việc đã làm cho tôi. Anh đã quên mỗi lần đi công tác, cứ đúng 7 giờ anh lại nhắn tin gọi tôi dậy đi làm, anh đã quên mỗi lần có việc lại đưa tôi lên taxi, lại ghi nhớ biển số xe, anh đã quên lần tôi bị quệt xe, câu anh hỏi đầu tiên là "Em có bị thương ở đâu không?".... Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.

Trong lúc tôi đang viết những dòng này, anh đang nằm trên ghế sofa xem ti vi, cắn hạt dưa. Anh xòe tay ra, trong lòng bàn tay là rất nhiều hạt dưa đã cắn sẵn, tôi cảm động nhìn anh, anh tỏ ra mất kiên nhẫn, bảo tôi mãi chẳng thấy chìa tay ra nhận. Lúc ấy, tôi cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.

Nghĩ lại bao năm dã qua, dù là những ngày đầu còn nhiều khó khăn hay đến hôm nay, khi cuộc sống đã bắt đầu khá giả hơn, những thứ gì tôi thích, anh đều tìm cách mua cho tôi, anh chưa bao giờ tiếc tôi thứ gì.

Thực ra dùng tiền mà đo đếm tình cảm có phần quá thực dụng, nhưng đó là sự thực cuộc sống. Tôi nói những suy nghĩ ấy cho người đàn ông đang ngồi cạnh mình. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, nói: "Em lại nghĩ gì thế, cứ nói anh nghe xem nào." Lúc ấy, tôi vẫn cảm thấy, hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng.

Thực ra, một người phụ nữ cũng chỉ muốn những điều ấy. Không ham hư vinh, phú quý, không ham an nhàn, hưởng lạc, chỉ mong người ở bên cạnh mình có thể được như thế, đó chỉ là những sự quan tâm rất nhỏ bé nhưng đều là những tình cảm thật lòng, những tình cảm vô tư nhưng chân thành, luôn bảo vệ tôi, quý trọng tôi. Cùng nhau đối diện với khó khăn, làm thế nào để cùng vượt qua khó khăn, làm thế nào để cho tôi niềm tin này, để tôi tin tưởng rằng tôi có thể dựa vào đôi vai ấy đến suốt đời.

Như vậy, tôi còn gì phải lo lắng nữa!
ST

Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014

KHOẢNG CÁCH GIỮA 2 TRÁI TIM

0

Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến chúng ta cảm thấy xa cách nhau…

Có một vị hiền triết đã hỏi các đệ tử rằng:

Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải hét thật to vào mặt nhau?

Sau một lúc suy nghĩ, một trong những đệ tử ấy đã trả lời:

“ Bởi vì người ta mất bình tĩnh, mất tự chủ! ”

Vị hiền triết không đồng ý với câu trả lời, Ngài bảo:

“ Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa phải đủ nghe? ”
 KHOẢNG CÁCH GIỮA 2 TRÁI TIM

Các đệ tử lại phải ngẫm nghĩ để trả lời nhưng không có câu giải thích nào khiến vị thầy của họ hài lòng.

Sau cùng ông bảo:

“ Khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to.

Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách càng xa, họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy ”.

Ngưng một chút, Ngài lại hỏi:

“Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào ? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao ? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau...... Khoảng cách giữa họ rất nhỏ…”.

Rồi Ngài lại tiếp tục:

“ Khi hai người ấy đã yêu nhau thật đậm đà thì họ không nói nữa, họ chỉ thì thầm, họ đã đến rất gần nhau bằng tình yêu của họ.
Cuối cùng ngay cả thì thầm cũng không cần thiết nữa, họ chỉ cần đưa mắt nhìn nhau, thế thôi!
Vì qua ánh mắt đó họ đã biết đối phương nghĩ gì, muốn gì…”.

Ngài kết luân:

“ Khi các con bàn cãi với nhau về một vấn đề, phải giữ trái tim của các con lúc nào cũng cận kề.
Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến các con cảm thấy xa cách nhau… Nếu không thì có một ngày khoảng cách ấy càng lúc càng rộng, càng xa thì các con sẽ không còn tìm ra được đường quay trở về ”.
ST

Thứ Ba, 11 tháng 3, 2014

LẶNG IM TRƯỚC NHỮNG NỖI BUỒN

0

Tôi thường chọn cách lặng im trước những nỗi buồn của mình!
Một cô gái vừa hai mươi, rất nhiều điều có thể khiến cô ấy buồn, có thể đơn giản chỉ là bản thân thấy thua kém bạn bè cùng trang lứa, có thể chỉ là nhận ra rằng trong suốt thời gian qua, chưa bao giờ một lần tự tay mua quà cho mẹ trong khi bản thân mình lại đang đi mua quà cho mẹ của bạn trai. Hay chỉ là những lúc lang thang vô định, tự cảm giác rằng bản thân mình cô độc quá, nhỏ bé quá, yếu đuối quá!

Và rồi... những lần như thế, nỗi buồn lại từ đâu đó, kéo đến, dâng tràn cảm xúc, kéo cả cái yếu đuối len vào bờ môi cố gắng cắn chặt. Khi những giọt nước long lanh rơi xuống gò má, tự cười nhạo mình. Kiếm đâu ra lắm nước mắt, sao lại có thể dễ dàng nhè như vậy. Nhưng liệu rằng, nỗi buồn có theo đó tự biến tan?
 LẶNG IM TRƯỚC NHỮNG NỖI BUỒN

Những nỗi buồn, mà tôi chưa bao giờ gọi thành tên, có thể đó là những lúc tôi cảm giác mình bị bỏ mặc lại, mọi người hối hả giữa dòng đời ngược xuôi, còn tôi, trân trân đứng bên đường, mắc vào một đống tơ mà cảm giác rằng mình không thể tự gỡ ra được. Giữa hối hả ngược xuôi đó, mong rằng có ai đó đứng lại, cho mình một cái nhìn cảm thông. Nếu được...giá mà được như thế! Sẽ đỡ cô độc biết bao...

Thường thì, đó là những suy nghĩ trong đầu, còn cách đối diện với những nỗi buồn không đầu không cuối, không rõ lí do đó...Tôi chọn cho mình cách lặng im. Cứ lặng im, để nó tự đến và kéo lê mình vào những đêm dài không ngủ, có nhắm mắt cũng không thể làm bạn được với cái êm đềm của những giấc mơ. Có thể ngủ được cũng giật mình tỉnh dậy thảng thốt, và nhận ra cái cô độc của mình giữa bốn bức tường trắng xóa hẵng còn vương mùi sơn mới. À! Những lúc đó tôi mới nhận ra, nỗi buồn như con sâu đục khoét, nó khiến cả màn đêm cũng chẳng còn là chỗ an toàn giành cho mình....

Thường, sẽ có nhiều người tìm đến một nơi làm điểm tựa, một góc có thể trút hết nỗi lòng mình để an yên vỗ về cảm xúc, mong rằng ngày hôm sau mọi việc sẽ trở lại đúng trật tự sắp đặt như bầu trời trong vắt sau cơn bão. Nhưng cái chai lì và cả kiêu ngạo ăn sâu vào máu của đứa con gái hai mươi này chẳng cho phép mình đi xin sự cảm thông từ một người khác.

" Ta thường coi trọng nỗi buồn của mình mà coi nỗi đau của người khác như một lẽ dĩ nhiên trong cuộc sống " - Đâu đó tôi đọc được những dòng này, và ngẫm ra thật đúng! Nếu như có thể tìm được chút bình yên của mình bên cạnh những lời ủi an, thì đổi lại cho chút bình yên nhận được sẽ là cái lắng lo - liệu rằng mình có nhỏ bé trong mắt người, có quá tự ti trong mắt người. Những trở trăn thua kém của mình hay chỉ là cái ghen tị trong mắt người khác. Cái cô độc của bản thân khi thiếu gia đình cạnh bên hay là cái yếu mềm trước chông gai cuộc sống....Và rồi, dần dần tôi lặng im, tự cho những nỗi buồn gặm nhấm mình như một lẽ dĩ nhiên.

Thường thì càng buồn, tôi lại nói càng nhiều, và cười nhiều. Vì những khi như thế, nỗi buồn không được dịp phát tán trong tôi. Đổi lại, có thể một khoảng khắc nào đó tôi quên nó đi, để tự tìm cho mình niềm vui. Tôi không biết như thế có ai nhận ra hay không - nhưng so với việc ủ rũ ngồi một chỗ, lặng im và tự mình đi về lẻ bóng đơn độc. Tôi thích cách mình vui vẻ đặt nó sang một bên và không màng đến nó giữa chốn đông người. Để không ai quá chú ý, không nhận những ánh mắt cảm thông, không cầu xin sự quan tâm và cả không quá gây chú ý như việc "Tôi đang rất buồn, làm ơn!"

Có thể, tôi là một đứa con gái quá kiêu ngạo, thích việc tự xoay mọi thứ bằng chính năng lực của bản thân, tự làm - tự chiu, tự ngã - tự đứng, tự đau - tự chữa...Vậy nên hai nét tính cách hòa trộn trong một con người khiến cho rất nhiều người tiếp xúc nói rằng tôi khó hiểu. Vì khó hiểu, nên khó gần, và vì khó gần, nên càng khó thân.
Với cái lặng im - tôi mặc nỗi buồn quất rát mình!

Tôi có thể ngủ thật sớm, rồi giành trọn một đêm trắng chỉ để ôm gối, ngồi một mình trong bóng tối, mặc cho thời gian tích tắc kéo đêm sang ngày, kéo hôm nay sang ngày mai...mặc kệ mọi thứ, tôi để nó cạnh bên, và mông lung nhìn mọi vật trong cái mờ mờ ảo ảo của một đêm không ánh đèn, không cả ánh trăng .

Thường thì tôi chọn cứ thế mà một mình - một mình đi lang thang - một mình tự chọn địa điểm nào đó. Ngắm mọi vật xung quanh, cảnh vật trước mắt, ngắm người qua lại, khẽ nhoẻn miệng cười nếu gặp những điều đánh yêu mà giản dị mình trông thấy.

Và sẽ lại chạy vun vút trong làn người đông đúc kia, cứ chạy vậy cho tới lúc xăng về vạch đỏ. Cùng với điều đó, mặc nước mắt lăn dài, tôi hát - hát to - hát những bài hát khiến nỗi buồn của tôi buồn hơn - hát những giai điệu lê thê réo rắt. Và đương nhiên, tôi đeo khẩu trang - để chẳng một ai biết được tôi đang khóc và hát như một con khờ....

Cũng có những phút yếu lòng, nghĩ rằng mình nên chọn cách nói ra hơn là giữ trong lòng. Nhưng đời phù du, người cũng có cuộc sống của mình, có ai đủ vị tha để cạnh bên, nghe hết kể lể rồi hiểu trong cái mớ lê thê mà cảm xúc nhiều hơn là lí trí đó?

Vậy nên, những nỗi buồn mà đến cả mình chẳng giải thích nổi, thì cách tốt nhất là lặng im...Lặng im đến, nó cũng sẽ lặng im mà đi! Chỉ khuấy cảm xúc mình trăn trở một thời gian thôi...

Buồn đến mấy, đau đến mấy, cô đơn đến mấy, thất vọng đến mấy...cũng sẽ có ngày quá quen với nó mà tự bản thân cảm thấy thích nghi như một điều hiển nhiên. Cảm xúc đến, mang theo cả những kỉ niệm, ướt hết những đêm dài đằng đẵng, nước mắt cứ thế ứa ra khiến tim rát đến quặn thắt....

Rồi sao?
Ngày mai tới, cũng sẽ phải tiếp tục đứng dậy, gỡ những mối tơ rối để tự mình thoát ra, để không bị bỏ mặc bên lề cuộc sống, để khi một ai đó cô đơn trong nỗi buồn của mình thì bắt gặp mình trong chính hình ảnh đó. Và ta chọn cách lặng im, nhoẻn miệng cười khích lệ và để người đối mặt với nỗi buồn của họ là cách tốt nhất....

Tôi cứ đinh ninh rằng, cố quên càng nhớ, nên hãy cứ giày xéo mình bằng những nỗi buồn. Chẳng có nỗi buồn nào được khỏa lấp bằng những niềm vui đâu. Vui phút chốc, khi bị bỏ mặc lại đơn độc sẽ lại ê chề trong chính nỗi buồn của mình. Thà chọn cách đối mặt, đau đớn hay quằn quại, nó ở đâu cũng lôi ra mà đối diện. Rồi sẽ tốt hơn nhiều, đau cũng đau hơn, mà nguôi ngoai cũng nhanh hơn.

Đó là cách tôi đối mặt với những nỗi buồn của mình...
ST

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

ANH SẼ YÊU EM BAO LÂU ?

0

"Anh sẽ yêu em bao lâu" - Cô gái ôm chặt lấy chàng trai và ghé vào tai anh hỏi một câu hỏi ngọt ngào. Cô ấy biết, câu hỏi này không có đáp án chính xác 100 điểm.

Buổi trưa, ánh mặt trời giống như muốn làm say tất cả mọi thứ dưới đất. Trên con đường dài, có một chàng trai chở một cô gái...

"Anh sẽ yêu em bao lâu "- Cô gái ôm chặt lấy chàng trai và ghé vào tai anh hỏi một câu hỏi ngọt ngào. Cô ấy biết, câu hỏi này không có đáp án chính xác 100 điểm.

Cô cười nũng nịu, nói : "Em cho anh cơ hội nói một lời đường mật".

Chàng trai bắt đầu suy nghĩ. Nhân lúc dừng đèn đỏ, anh đưa tay lên rồi nói "Một", anh muốn cô gái đoán đáp án của anh là gì.
ANH SẼ YÊU EM BAO LÂU ?

Cô gái nghĩ một lúc, vui vẻ nói "Một đời".

Chàng trai cười, không phải là vì đáp án của cô gái không đúng, mà là anh cảm thấy sự thích thú ở cô.
Đèn xanh, chàng trai không đưa chiếc xe quay về đối mặt với hiện thực, cũng không thu lại nụ cười, từ từ nói với cô gái "Anh sẽ không trả lời kiểu như vậy, đáp án như thế rất hay nhưng không thực tế, giống như đang nói dối... Em đoán tiếp đi"

Câu trả lời làm cô gái rất hài lòng. Cô nghiêng đầu tiếp tục nghĩ: "Một ngày".

Nhưng chúng ta đã yêu nhau được 2 tháng rồi, một ngày, một tuần, hay một tháng, tất cả đều không thể"

Lại là đèn đỏ, chàng trai cầm tay cô gái, nhìn cô rồi cười. Cô gái cười rụt rè, lớn tiếng nói "Hay là một tích tắc phải không ?"

Đáp án này làm chàng trai cười tưởng như suýt té ra đường "Đương nhiên không phải."

Anh vẫn luôn yêu vẻ hài hước, hóm hỉnh ở cô gái, yêu nụ cười trong sáng của cô. Câu trả lời làm anh nắm tay cô chặt hơn...

"Một năm phải không?"

Đã qua một năm kể từ lúc anh ngỏ lời yêu với cô, cho nên đáp án 1 năm với cô gái là cực kỳ mâu thuẫn...

Chàng trai lắc đầu.

Thời gian giữa hai người đã không còn là chờ đợi, mà đã là thời gian trải nghiệm tình yêu.

"100 năm là tuyệt rồi, yêu em 100 năm là đủ rồi."

Cô gái nói, không ngừng biểu hiện sự hạnh phúc.

Chàng trai nói: "100 năm ngắn quá, không đủ để anh yêu em".

Những câu nói ngọt ngào là sở trường của các chàng trai. Yêu thì thích nghe những lời ngọt ngào, nhưng đối với con gái đó cũng lại là nhược điểm.

Cô gái cười, có ý nhắc chàng trai lại sắp đèn đỏ nữa rồi.

"Em muốn nghe đáp án rồi phải không?" - Chàng trai muốn nói ra câu trả lời mà cô gái muốn nghe - " Anh sẽ yêu em bao lâu?"

Chàng trai đưa tay rồi nói: "Một... Cho đến một ngày nào đó khi em không còn yêu anh nữa..."

Cô gái kinh ngạc.

Cho đến một ngày nào đó khi em không còn yêu anh nữa....
ST

Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

Truyện ngắn: YÊU LÀ PHẢI NÓI

0

Nhân ngày Quốc Tế Phụ Nữ 08/03 - BlogTM xin được gửi đến các bạn đọc nữ những lời chúc tốt đẹp nhất. Chúc các bạn mãi mãi xinh đẹp, mãi là một nửa đẹp nhất của cuộc sống.
Hôm nay, Blog truyện - BlogTM sẽ gửi đến các bạn một truyện ngắn có tựa đề: "Yêu là phải nói". Chúc các bạn một ngày cuối tuần nhiều niềm vui.
Em là cô gái tôi quen từ khi còn là thằng nhóc con 4 tuổi.
Sinh nhật 1 tuổi, lúc làm lễ đoán tương lai, em bẻ gãy một ống xi ranh, vò nát một bông hoa, đập vỡ một cái chén, cắn nát một tấm hình, cuối cùng chọn một cây bút và một quyển sách.
3 tuổi, mẹ lần đầu tiên gửi em đến nhà trẻ, em lặng thinh vứt hết đống khăn cô mới gấp, kéo tóc bạn gái, còn dành cả đồ chơi…
4 tuổi, tôi vừa biết đi xe đạp đã chở em bon bon trên con đường làng hun hút, em đút chân vào vòng quay bánh xe đạp mà cười toe. Cũng tuổi đó, em nháo suốt một ngày và không cần đi học mẫu giáo, ở nhà cũng đọc được viết được một cách nhanh chóng.
Em 5 tuổi tôi 9 tuổi, vườn nhà em trồng nhiều cây, khá nhiều sâu, giữa trưa em trốn mẹ không ngủ, ra vườn bắt toàn bộ rồi xếp hàng phơi nắng, hại tôi qua chơi phải khóc thét chạy về.
Sinh nhật 6 tuổi, mẹ tặng em con búp bê mắt chớp xinh xắn, buổi sáng mua buổi chiều mẹ hứa không mua nữa vì em bẻ búp bê rồi vứt mỗi góc nhà một bộ phận…
7 tuổi, em giấu mẹ theo tôi học võ, bắt đầu đánh nhau với người ta, an ổn làm "đại ca" và cuộc sống trôi qua yên bình suốt những năm em học cấp 1.
Em 12 tuổi thì tôi vừa đậu trường chuyên của tỉnh, trong bữa tiệc ăn mừng em len lén kéo tôi vào góc nhà rồi hôn má tôi thật khẽ, tôi nghe tìm mình rộn ràng còn mặt đỏ rực trong khi em hồn nhiên cười khúc khích.
15 tuổi, em học trường chuyên xa nhà thì tôi cũng vào đại học. Lần đầu tiên em khóc khi chia tay tôi, cũng là lần đầu tiên tôi chọc được em mà nghe lòng mình nghẹn đắng.
Tuổi dậy thì của em không có tôi bên cạnh…
Truyện ngắn: YÊU LÀ PHẢI NÓI

Rồi em đậu vào đại học – ngôi trường một thời tôi học cũng là lúc tôi tốt nghiệp rời trường, cuộc sống của 2 đứa cứ vòng vo đầy những cuộc đuổi bắt.
Có em trong đời đã trở thành hạnh phúc và thói quen của tôi, thế nhưng em lớn rồi, em tòn teng với một mớ quan hệ không tên.
Trời Đà Nẵng về đông, mưa không lớn nhưng lạnh buốt và tinh khôi, em đi cái xe đạp cũ rích mượn được của cô bạn cùng phòng chạy qua chỗ tôi ở trọ, đám bạn tôi chọc về quan hệ giữa hai người, em tỉnh bơ: “Chồng em, em đi thăm không được hả?” kết quả tôi lại khóc thét vì bao lời thiên hạ muốn chọc em đều chạy qua tôi.
Nghỉ hè tôi và em cùng nhau về quê, em vẫn thích chạy xe đạp vào những buổi chiều trong lành trên con đường làng hun hút, vẫn thích kéo diều chạy chân không trên những cánh đồng trơ gốc rạ, vẫn thích rủ tôi đi bẻ trộm ngô hay trộm trái cây, trộm xong thì la lớn lên để chó đuổi, tiếng cười của em giòn tan trong gió.
Em tôi luôn đầy sức sống.
Chúng tôi có hàng xóm mới, là một chàng trai hơn em 2 tuổi, cậu ấy có nụ cười tỏa nắng, thích nghe nhạc rock, thích chăm xương rồng, thích thổi Harmonica và thích em.
Em 18 tuổi, em thử nghe nhạc rock, trồng hoa ti gôn trước sân, mơ màng nghe tiếng Harmonica, em nói chuyện với cậu ấy dịu dàng và che miệng cười duyên dáng.
Mùa hè năm ấy, nụ cười của em đầy ngọt ngào còn tiếng sáo của tôi không hề vang lên. Tôi dần quen với việc có thêm một người mới trong cuộc sống của chúng tôi và cuộc sống vẫn cứ tiếp tục…

Khi em 20, em hồn nhiên với những câu chuyện mình kể, vẫn bên tôi bằng cách cãi nhau, bằng cách bắt nạt tôi, bằng những sở thích trái ngược và bằng cách im lặng, sự im lặng thấu hiểu lẫn nhau.
21 tuổi, em trốn mất dạng, không thèm nhìn mặt anh hàng xóm vì trời mưa còn bắt em dầm mưa, trong khi em đi xe đạp vội quá, tôi cầm áo mưa chạy bộ không kịp, trở về ốm một trận nặng mấy hôm liền không cầm nổi điện thoại sao hỏi thăm em đây? Em tôi vẫn còn trẻ con lắm.
Rồi em có bạn trai – là cậu bạn hơn em 2 tuổi, bạn trai em dịu dàng, thích đọc sách khi rảnh rỗi và thích chăm sóc em từng chút, nhìn em hạnh phúc trong niềm vui mới, tôi mỉm cười mà nghe lòng xót xa.
Cô gái nhỏ của tôi cuối cùng đã trưởng thành, em không thuộc về tôi.
Em hay hẹn tôi cà phê sáng, vô tư mang tôi theo trong những lần hò hẹn của mình, em háo thắng cãi nhau với tôi rồi để bạn trai mình dùng nụ cười dịu dàng hòa giải. Khi ấy tôi đã 25, đã trưởng thành nhưng vẫn cố cãi chỉ để thấy em của những ngày xưa cũ. Tôi hoài niệm những gì đã qua.
Quen nhau được vài tháng thì chia tay, em không buồn không khóc chỉ mời tôi ăn kem giữa mùa đông khá lạnh và hương hoa sữa nồng nàn, em tự nhiên giành lấy khăn quàng trên cổ tôi rồi tự quàng vào cổ mình, em cười rất nhẹ: “Người ta không chịu nổi tính tùy hứng của em”. Thế thôi, rồi em đứng giữa phố cười giòn tan trong màn bụi hoa sữa rơi lả tả trên những góc đường.
Có một ngày em nhắn tin hỏi tôi:
“Sao anh chưa có người yêu?”
Tôi đang đi công tác và dành kha khá thời gian suy ngẫm để trả lời câu hỏi này của em:
“Bởi vì em chưa có bạn trai”.
Em trả lời gần như lập tức:
“Ủa, em không có bạn trai và anh không có bạn gái thì liên quan gì đến nhau chứ?”
“Anh đùa thôi, vì anh chưa muốn yêu đương”, thực ra thì tôi đã xóa đi một đoạn tin nhắn sau khi do dự khá nhiều: “và vì muốn chờ đợi em, vì muốn chắc rằng em hạnh phúc”.
Em bỗng dưng phát cáu qua tin nhắn:
“Hừ, mà thôi, kệ xác anh, anh có bạn gái hay không chả liên quan gì đến em, đồ nhát gan”.
Tin nhắn đầy giận dữ, tôi không rõ vì sao em giận nhưng lại vô cùng hoảng hốt khi tiếng giọng nữ êm dịu thông báo “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”, em lại trốn mất khỏi đời tôi.
Tôi trở về sau chuyến công tác dài, em mời tôi sinh nhật bằng bữa cơm em nấu, nhìn bánh sinh nhật có tên tôi mà lòng hân hoan đến khó tả. Em chúc mừng sinh nhật tôi bằng rượu, tôi dở khóc dở cười khi em say, thế nhưng việc không ngờ nhất là em bỗng níu áo tôi, tát mạnh vào má tôi rồi bật cười ha hả:
“Rốt cuộc anh xem em là gì vậy chứ, em làm nhiều chuyện như vậy, thậm chí còn có cả bạn trai để khiêu khích mà anh cũng không hề phản ứng, rốt cuộc thì anh có yêu em hay không?”
Tôi điếng người nhìn từng giọt nước mắt em lăn dài trên má, bỗng thấy mình ngây thơ một cách tội nghiệp, tự cho mình thông minh trong tình yêu luôn là những người ngu ngốc nhất, tôi ngu ngốc đến độ yêu em nhưng không nhận ra em cũng yêu mình.
Lau nhẹ những giọt nước lăn dài trên má, vuốt hàng mi dài đang say ngủ của em mà lòng thỏa mãn, tôi đã muốn nhảy cẫng lên để thông báo cho cả thế giới biết tình yêu cả đời của tôi đã được đền đáp nhưng em thì ngủ ngon rồi.

Tôi 32 tuổi, một sáng thức dậy, em quấn tôi để hỏi:
“Chồng ơi, chồng à, sao ngày đó chồng hay bị em bắt nạt vậy?”
Tôi nhéo chóp mũi em mà mỉm cười hạnh phúc:
“Ngốc quá, con trai chỉ để con gái bắt nạt khi cô ấy là người quan trọng trong lòng mà thôi”.
Truyện ngắn sưu tầm